Chương 17: Kiếm Linh -- Chương 1: Kiếm Linh Thụ Nghệ

Mấy ngày sau đó, Nhược Hư vừa đi vừa đắm chìm trong sự kỳ diệu của võ học. Hoa Thiên Tinh mặc dù thường như tiểu cô nương trêu đùa Nhược Hư, nhưng khi dạy võ công cho hắn lại rất chăm chú cẩn thận. Hiện tại nàng đang dạy cho Nhược Hư một vài điều căn bản về cách vận dụng nội công, khinh công, nguyên lý về các loại võ công, ám khí nhưng lại không dạy chiêu thức thủ pháp cụ thể, nàng nói là võ công do nàng sáng tạo ra vốn không có chiêu thức.

Nhược Hư cũng chẳng còn cách nào khác, trước tiên chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo sự chỉ bảo của nàng.

Nhược Hư vốn được trời ban cho trí thông minh cực cao, chỉ là ngày trước chẳng hiểu vì sao lại học võ công không được, bây giờ lại có thể học tốt đến như thế, vượt hẳn trước kia, làm cho Hoa Thiên Tinh cũng phải liên tục tán thưởng không thôi. Bất quá Hoa Thiên tinh cho rằng với sức học nhanh chóng của Nhược Hư như vậy, nàng sẽ sớm chẳng còn gì để dạy. Với lại, hiện tại nàng cũng không thể dạy nhiều, cho nên nàng muốn Nhược Hư trước hết phải tập cho tốt công phu cơ bản đã.

Nhược Hư lúc này ngày càng tín nhiệm nàng nên nàng nói cái gì hắn cũng tự nhiên nghe theo.

Tín nhiệm thì tín nhiệm, bất quá với tính cách của Hoa Thiên tinh, Nhược Hư suy nghĩ mãi cũng chẳng ra, nàng lúc thì giống một tiểu cô nương chỉ mới hơn mười tuổi, lúc lại như một lão bà già dặn, làm cho Nhược Hư cũng chẳng biết đâu là tính cách thực của nàng, hoặc giả cả hai loại này đều không phải.

Bảy ngày sau, dù trải qua phong trần nhưng tinh thần vẫn sáng láng, Nhược Hư xuất hiện trong thành Vũ Xương. Hắn hiện tại đang ở lầu hai của Hoàng Hạc tửu lâu, tựa vào song cửa, mà nơi đối diện tửu lâu lại chính là Đại Giang tiêu cục, hắn đã ngồi ở đấy nửa ngày trời nhưng vẫn không thấy một ai ra vào. Tấm bảng lớn treo phía trước Đại Giang tiêu cục vẫn lấp lánh như cũ, có điều ngoài hiên lại vắng vẻ.

Nhược Hư nghe ngóng một chút mới biết được, nửa tháng trước trong một đêm toàn bộ người của Đại giang tiêu cục đều bị mất tích, sinh tử không rõ, mà những kẻ ở quanh đấy vào đêm đó lại chẳng nghe thấy tiếng động nào vang lên. Vì vậy, lúc này tất cả mọi người đều sợ hãi chẳng dám đi vào. Tiểu nhị kia vừa nãy còn than thở, tửu lâu này trước kia vốn đông khách, bây giờ vì nguyên nhân của Đại Giang tiêu cục nên số người tới đây cũng giảm đi ít nhiều, chỉ là mấy ngày nay không biết vì nguyên nhân gì mà khách khứa tới lại đông hơn.

"Đệ đệ, trên tửu lâu có không ít người là cao thủ võ lâm đấy." Thanh âm Hoa Thiên Tinh truyền đến lòng hắn, hắn nhìn lướt qua mọi người trên tửu lâu, phát hiện rằng bọn họ tựa hồ cũng như hắn, đều đang vô tình hữu ý nhìn vào cánh cổng lớn của tiêu cục phía đối diện.

"Bọn chúng xem ra tới vì Thanh tỷ" Nhược Hư thầm nghĩ trong lòng.

"Đương nhiên, bất quá mục đích của bọn họ và ngươi không giống nhau, có thể bọn họ sẽ gây bất lợi cho Thanh tỷ của ngươi đó" Hoa Thiên tinh nói.

"Kẻ nào dám làm tổn thương Thanh tỷ, ta giết hắn ngay!" Nhược Hư trong lòng hừ lạnh một tiếng.

"Đệ đệ à, bây giờ võ công ngươi còn chưa cao đến thế đâu, ngươi chưa chắc đã là đối thủ của bọn chúng!" Hoa Thiên tinh dịu dàng nói.

Nhược Hư còn muốn nói điều gì nữa, đột nhiên cảm giác có người đang đi tới chỗ hắn, ngẩng đầu lên thì phát hiện ra một lão đầu cao gầy, đôi mắt híp lại, tóc tai bù xù, có vẻ lôi thôi.

"Tiểu huynh đệ, ngươi nhìn phía đối diện đã nửa ngày rồi, có trông thấy gì không?" Lão nhân ấy ngồi xuống chỗ đối diện với Nhược Hư, nở một nụ cười bí hiểm.

"Tiền bối đã nhìn ta nửa ngày, cũng không thấy gì cả sao?" Nhược Hư bình thản hỏi lại.

"Tiểu huynh đệ, ngươi có muốn vào bên trong xem xét không?" Lão nhân cười cười có chút xấu hổ, nhìn về phía cánh cửa đối diện của Đại Giang tiêu cục hỏi.

"Vậy tiền bối có muốn đi hay không?" Nhược Hư lại ném cho hắn một vẻ mặt khó chịu.

"Không muốn, ta đương nhiên không muốn rồi" Lão đầu cười giễu.

"Thế à, tại hạ thật ra lại rất muốn vào đấy!" Nhược Hư mỉm cười nói.

Lão nhân rùng mình, tựa hồ như không nghĩ là Nhược Hư trả lời như vậy, ánh mắt lờ mờ đột nhiên sáng lên, lão đã nhìn thấy thanh kiếm trên tay Nhược Hư.

"Tiểu huynh đệ, thanh kiếm trên tay ngươi có thể để ta xem không?" Trong giọng nói của lão nhân có chút vội vàng.

"Không thể." Nhược Hư lạnh nhạt nói, trong lòng thầm nảy sinh kinh hãi, chẳng lẽ lão nhân này đã nhìn ra thanh kiếm trên tay mình chính là Tình Kiếm?

"Vậy tiểu huynh đệ ngươi có thể rút ra cho ta xem một chút được không?" Lão đầu vẫn không cam lòng.

"Thật có lỗi rồi, tiền bối, thanh kiếm này là vật mà thê tử ta tặng, ta không thể tuỳ tiện đưa cho người ngoài xem được." Nhược Hư khẽ mỉm cười, khởi thân đứng dậy "Tại hạ đến nơi đối diện quan sát, tiền bối nếu có hứng thú thì có thể cùng đi?"

"Ấy ấy, không cần đâu, tiểu huynh đệ ngươi đi là được rồi!" Lão đầu cười gượng, lộ ra hàm răng vàng khè.

"Đệ đệ, ngươi thật sự muốn tiến vào hay sao?" Nhược Hư tính tiền rồi xuống lầu, trực tiếp hướng thẳng đến nơi đối diện, Hoa Thiên tinh có chút lo lắng hỏi.

"Ta có cảm giác, Thanh tỷ cũng đang ở bên trong" Nhược Hư đứng trước cửa Đại Giang tiêu cục, chỉ cần bước thêm một bước nữa là tiến vào bên trong, hắn tựa hồ cảm giác ở phía đối diện có vô số ánh mắt đang chăm chú theo dõi hắn.

Nhược Hư khẽ hít vào một hơi, cuối cùng cũng cất bước đi vào, tiến qua một khoảng sân rộng vào đến đại sảnh, trên bàn thờ có vài tấm linh vị được đặt kề nhau.

"Phụ thân Giang Thiên Khiếu chi linh vị"

"Huynh Giang Lăng Phong chi linh vị"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!