Chương 10: Tình Khốn Giai Nhân

"Hoa huynh đệ, tối qua ngủ ngon chứ?" Hoa Phi Hoa cười nói khi nhìn thấy quầng mắt thâm đen và con ngươi đầy gân máu của Nhược Hư. Nhìn bộ dạng này, ai cũng hiểu là tối qua hắn không ngủ được, nhưng chỉ có mỗi Hoa Phi Hoa là dám hỏi thẳng ra.

Nhược Hư miễn cưỡng mỉm cười, im lặng không nói gì.

"Mau lên đường thôi! Nói nhảm nhiều thế làm gì!" Giang Thanh Nguyệt trừng mắt nhìn Hoa Phi Hoa.

"Thế chẳng phải là bênh vực cho hắn sao?" Hoa Phi Hoa kêu lên một tiếng.

Giang Thanh Nguyệt không quan tâm đến thái độ của Hoa Phi Hoa nữa, nàng đưa cánh tay ngọc ngà ra đỡ lấy Nhược Hư. Ôn giọng nói: "Ta đỡ ngươi, phía trước không xa có một thành nhỏ, đến đó rồi tạm nghỉ một chốc."

"Đa tạ Thanh tỷ" Nhược Hư nhẹ giọng nói.

"Ta cũng không đi được, không ai giúp ta sao?" Hoa Phi Hoa nói một cách bất mãn.

"Hoa đại ca à, có cần ta giúp huynh không?" Hàm Tuyết yêu kiều nói.

"Không, không cần đâu! Tiểu Tuyết, hay là cô qua giúp Hoa huynh đệ đi." Hoa Phi Hoa vội lắc đầu quầy quậy, hắn vừa nhìn đã biết Hàm Tuyết hiện đang bực bội trong lòng, chính là muốn tìm người để trút giận, hắn chẳng dại dột trở thành con dê thế mạng làm gì.

"Hừ!" Hàm Tuyết trừng mắt nhìn Hoa Phi Hoa rồi vội vàng sải bước để đuổi kịp Nhược Hư.

Nửa canh giờ sau, cả đoàn sáu người đã vào đến một khách điếm.

"Biểu tỷ, các người chuẩn bị đi đâu vậy?" Hoa Phi Hoa hỏi.

"Chúng ta cũng chưa biết phải đi đâu, nếu như Giang tiểu thư không có ý kiến gì, thì chúng ta trước tiên cùng bọn đệ đồng hành vậy." Nguyệt Thiên Hồng lên tiếng sau nửa ngày trầm ngâm im lặng.

"Ta nghĩ, nàng ấy cũng không có ý kiến gì đâu, tốt xấu gì cũng phải chừa lại ta vài phần mặt mũi mà." Hoa Phi Hoa cười khổ nói.

"Được rồi, Phi Hoa, đệ và Giang tiểu thư có quan hệ gì chứ?" Nguyệt Thiên Hồng là nữ nhân, mà nữ nhân nào cũng đều tò mò, Nguyệt Thiên Hồng cũng chẳng phải ngoại lệ.

"Bằng hữu thôi! Nàng ấy chỉ xem ta là bằng hữu" giọng nói của Hoa Phi Hoa ẩn chứa vẻ mất mát, quả thực rất bất đắc dĩ phải nói ra.

"Mối quan hệ giữa nàng và Hoa công tử tựa hồ không bình thường phải không? Phi Hoa, ngươi có thể nắm lấy cơ hội này" Nguyệt Thiên Hồng vừa nghĩ vừa nói.

"Biểu tỷ, đệ cuối cùng cũng tin vào duyên phận rồi. Số trời đã vậy, đệ quen biết cô nương ấy ba năm nhưng vẫn không thể so với người mới quen nàng chỉ ba ngày." Hoa Phi Hoa thở dài nói.

"Ngươi lại ngồi đây nói hươu nói vượn nữa rồi." Một giọng nói ôn nhu vang lên từ phía cửa, Giang Thanh Nguyệt đang đi đến.

"Nàng đành lòng bỏ hắn một mình ở trong phòng ư?" Hoa Phi Hoa nói với vẻ mặt ngạc nhiên.

"Hắn đã ngủ rồi, Tiểu Tuyết đang bên cạnh chăm sóc hắn, ta qua đây vì có chút chuyện muốn tìm các người thương lượng." Giang Thanh Nguyệt sắc mặt bình tĩnh, lãnh đạm nói.

"Giang tiểu thư có việc gì cứ nói ra, chúng ta không phải người ngoài" Nguyệt Thiên Hồng mỉm cười nói.

"Đám hắc y nhân tối qua, ta nghĩ, nếu không nhờ Tô Đại Nhi bất ngờ xuất hiện, chỉ sợ mấy người chúng ta đều khó thoát khỏi tai kiếp rồi." Giang Thanh Nguyệt chậm rãi nói. "Chúng ta đã bị phát hiện rồi, ta nghĩ không lâu sau sẽ có thêm nhiều người tìm đến tận cửa, ta chỉ e đến lúc ấy lại liên lụy tới Phi Hoa với cả Nguyệt cô nương hai vị."

"Giang tiểu thư, nói thật, nếu chúng ta không phải bị đám người của Bạch Y Lầu truy sát, làm cho bọn họ nhận lầm người, thì gã hắc y nhân kia cũng sẽ không phát hiện ra hành tung của cô, bây giờ có nạn đương nhiên chúng ta phải đồng lòng gánh chịu mới phải." Nguyệt Thiên Hồng nói. "Huống chi cô lại là bằng hữu của Hoa Phi Hoa, Phi Hoa lại là biểu đệ của ta, chúng ta tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.

Ta nghĩ bây giờ chúng ta nên tìm cách làm sao vượt qua cửa ải khó khăn này mới phải, không rõ ý của Giang tiểu thư thế nào?"

"Thanh Nguyệt, hay là chúng ta cải trang thêm một chút, có thể bọn họ sẽ không tìm ra chúng ta thì sao?" Hoa Phi Hoa ngẫm nghĩ nói.

"Ta cũng đã nghĩ qua, nhưng vô dụng thôi." Giang Thanh Nguyệt lắc lắc đầu. "Ta luôn có cảm giác bị người khác theo dõi, chiếu theo thủ đoạn của gã hắc y nhân mà chúng ta chạm trán tối qua, cho dù chúng ta có cải trang thế nào cũng không thoát khỏi tai mắt của hắn, để mỗi mình hắn biết thì chẳng thà cho mọi người cùng biết còn hơn. Ta định khôi phục lại diện mạo ban đầu lúc mới đến đây, như vậy biết đâu chẳng khá hơn."

"Ta thấy Giang tiểu thư nói không sai, nếu chúng ta đã không phải là đối thủ của hắc y nhân nọ, sao không dẫn dụ thêm vài người đến, để cho bọn họ đối phó với tay hắc y nhân ấy?" Trương Lăng Vân tiếp lời.

"Có lẽ đây cũng là một biện pháp bất đắc dĩ" Nguyệt Thiên Hồng thở dài nói.

Nhược Hư say giấc cũng bởi hắn bị điểm mạnh vào huyệt ngủ, lúc hắn tỉnh lại thì sắc trời đã mờ tối, xem ra hắn đã ngủ suốt một ngày. Mở to mắt thức dậy, hắn phát hiện có một cô gái đang ngồi bên giường mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!