(1)
Năm Đàm Tưởng năm tuổi, trong khu nhà có một gia đình hàng xóm mới chuyển đến, bố cậu bé nói với cậu, hàng xóm mới là phó thủ trưởng đơn vị, còn cao hơn bố một cấp.
Đàm Tưởng nhìn chú Du mới đến, hình như cũng không giỏi hơn bố là bao.
Con của hàng xóm mới tên là Du Thiên, cao hơn cậu, khỏe hơn cậu, còn biết làm bộ ngầu hơn cậu. Du Thiên lớn hơn cậu hai tháng, mỗi ngày đều bắt cậu gọi là anh.
Bố nói anh Tiểu Thiên mới đến khu nhà, con phải chăm sóc người ta thật tốt.
Đàm Tưởng gật đầu, lấy tất cả kẹo m*t của mình đi tìm Du Thiên chơi, hỏi anh: "Anh muốn vị gì? Hay là, anh có màu nào yêu thích không?"
Du Thiên lắc đầu, mẹ không cho anh ăn nhiều kẹo, anh không biết.
Đàm Tưởng lấy ra mỗi màu một cây kẹo m*t đặt trên bậc thang, giống như cầu vồng trên trời, cậu nói với Du Thiên: "Anh nếm thử hết đi, thích cái nào nhớ nói cho em biết, em sẽ giữ lại cho anh."
Đàm Tưởng về nhà ăn cơm, Du Thiên ôm một túi kẹo m*t về nhà, không để mẹ phát hiện.
(2)
Đàm Tưởng sáu tuổi, phải đi học tiểu học rồi.
Ngày đầu tiên đi học, Du Thiên nắm tay cậu ngồi ở ghế sau xe, bố nói trường học sẽ có nhiều bạn mới, giáo viên cũng sẽ rất hiền lành.
Đàm Tưởng vui vẻ đi, khóc lóc trở về.
Trong trường không có bạn mới, trong lớp không có đồ chơi nào, giáo viên mắng cậu là đồ mít ướt, còn bắt cậu đứng phạt ở góc tường phía sau lớp.
Đàm Tưởng khóc nức nở, nói đứt quãng: "Bố là một... đồ... đồ l.ừ. a đ.ả.o!"
Du Thiên dẫn Đàm Tưởng mặt đầy nước mắt về nhà, nói với cậu: "Em đừng khóc, kẹo m*t của anh đều cho em hết."
Đàm Tưởng ngậm kẹo m*t trong miệng, trên má còn vệt nước mắt chưa khô.
Bài tập giáo viên giao chất thành núi, Đàm Tưởng nhất quyết không chịu làm, Du Thiên đành phải làm hai phần.
Ngày hôm sau, hai đứa trẻ đáng thương cùng nhau đứng phạt ở phía sau lớp. Đàm Tưởng vui vẻ, kéo tay nhỏ của Du Thiên lung lay, chỉ vào đường cong máy bay để lại trên bầu trời: "Anh nhìn kìa, ông mây lại đang vẽ tranh!"
(3)
Đàm Tưởng mười bốn tuổi, một cậu bé mới lớn chớm nở tình yêu, thích một chị khóa trên xinh đẹp học lớp 9.
Cậu chạy đến cửa hàng văn phòng phẩm mua thiệp hồng, viết thư tình sến sẩm. Thư tình chưa kịp gửi đi, cậu đã bị Du Thiên chặn lại ở hành lang trước cửa nhà, Du Thiên ngang ngược vô lý, cưỡng chế bịt miệng cậu, còn tịch thu lá thư tình đã nhàu nát đó.
Họ yêu sớm, vào tháng sáu hoa dành dành nở rộ.
Du Thiên nói nếu cậu không đỗ vào trường cấp 3 Sư Phạm, anh sẽ không cần cậu nữa.
Đàm Tưởng chẳng thèm anh cần, ngậm kẹo m*t không chịu làm bài, bị Du Thiên tịch thu tất cả máy chơi game.
Du Thiên không còn là Du Thiên từng giúp cậu làm bài tập, còn cùng nhau đứng phạt nữa. Du Thiên là học sinh giỏi nhất trường, các trường cấp 3 lớn tranh nhau muốn có, là con nhà người ta trong khu nhà.
Du Thiên không chỉ không cho cậu chép bài tập, về nhà còn giám sát cậu làm bài tập xong, còn giao bài ôn tập, còn quan tâm hơn cả bố mẹ cậu.
Ngày công bố kết quả, Đàm Tưởng chen chúc trước bảng thông báo, cậu vừa đủ điểm vào trường cấp 3 Sư Phạm, lại sắp được đi học cùng Du Thiên.
Không biết là vui hay buồn, dù sao Du Thiên rất vui, cả mùa hè đều chơi game cùng cậu.
Bố Đàm về nhà nói với con trai, hôm nay ông ăn cơm với chú Vu, chú Vu đã đồng ý, sắp xếp cho cậu vào lớp chuyên của trường cấp 3 Sư Phạm. Bố Đàm rất vui, Đàm Tưởng vừa phấn khích vừa phiền não.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!