Xuân đi đông đến, lá rụng bay ngoài cửa sổ, cây xanh tươi biến thành cây trơ trụi, Cố Duy Tinh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ trong lúc làm bài tập, ánh nắng không ch. ói chang chiếu vào cửa sổ, gió lạnh thổi kính kêu xào xạc.
Hầu hết các bạn học đều về nhà vào giờ nghỉ trưa, một số đang đá bóng trên sân, Cố Duy Tinh không hứng thú nên không đi.
Cậu nhìn chằm chằm vào bài toán trên giấy kiểm tra, nghĩ mãi không ra cách giải phù hợp, vươn tay định vươn vai, vô tình chạm vào Đồng Phóng đang ngủ say.
Tuần này Đồng Phóng và cậu ngồi cùng bàn, hai người cả ngày không nói được mấy câu, những câu ít ỏi đó cũng là buổi sáng Đồng Phóng không nhớ từ vựng, mặt dày nhờ Cố Duy Tinh chép cho khi kiểm tra từ vựng.
Đồng Phóng mơ màng ngẩng đầu lên, vừa định nổi giận, Cố Duy Tinh nhỏ giọng xin lỗi, cậu ta lại nuốt giận vào. Dù sao sau này vẫn phải dựa vào người bạn cùng bàn này để qua môn, dù có tức giận đến mấy cậu ta cũng phải nhịn.
Cậu ta dang chân rộng rãi ngáp một cái, đứng dậy chuẩn bị đi vệ sinh, không ngờ động tác quá lớn, chạm vào ghế của bạn học phía trước.
Phía trước Đồng Phóng ngồi là một cô gái, bình thường đã kiêu căng, lúc này gần như muốn nhảy dựng lên, cậu ta chưa kịp nói xin lỗi đã thấy Mạnh Điềm Điềm nói: "Cậu đừng chạm vào đồ của tôi."
Đồng Phóng lập tức nổi giận, biện minh: "Tôi không cố ý..."
Mạnh Điềm Điềm căn bản không định cho cậu ta cơ hội giải thích: "Không cố ý cái gì, mấy tên côn đồ như các cậu thích chơi khăm nhất."
Bình thường các bạn trong lớp đều nói sau lưng Đồng Phóng là tên côn đồ không học hành gì, những chiến tích tày trời của cậu ta được đồn thổi thần kỳ, nhưng chưa bao giờ có ai nói thẳng mặt như vậy, Cố Duy Tinh thực sự đổ mồ hôi thay cho Mạnh Điềm Điềm.
Đồng Phóng "chậc" một tiếng: "Cậu xinh đẹp lắm à?"
"Ai biết cậu là người thế nào," Mạnh Điềm Điềm càng tức giận hơn, "Lần trước cây b. út máy trong ngăn kéo của tôi biến mất không chừng là cậu lấy trộm."
Đồng Phóng nghe xong tức điên lên: "Cậu có bị bệnh không, cậu thấy tôi viết được mấy chữ à?"
Mạnh Điềm Điềm cứng cổ, vẻ mặt không chịu nhường nhịn, vẫn khăng khăng cây b. út máy là do Đồng Phóng lấy. Cô ấy thực ra đã muốn nói từ lâu rồi, chỉ là hôm nay vừa hay có thể mượn cớ để nói.
Nhưng người đồn Đồng Phóng không học hành gì là cô ấy, người nghi ngờ Đồng Phóng lấy b. út máy cũng là cô ấy, điều này sao cũng không hợp lý.
Đồng Phóng vô cớ bị buộc tội là kẻ trộm, một luồng tà hỏa bốc lên trong lòng, nắm c.h.ặ. t t.a. y muốn đ.á.n. h người. Cậu ta túm lấy cổ áo Mạnh Điềm Điềm, trên tay bị Mạnh Điềm Điềm cào ra hai vết đỏ.
Cố Duy Tinh đứng bên cạnh sốt ruột không biết phải làm sao, trong lớp chỉ có ba người bọn họ, cậu muốn ngăn lại nhưng không biết phải khuyên thế nào, nhìn thấy Đồng Phóng sắp đ.ấ. m tới, vội vàng vỗ vai Mạnh Điềm Điềm, nhỏ giọng nói: "Cậu đừng nói cậu ấy như vậy."
Đồng Phóng và Mạnh Điềm Điềm sững sờ, đều quay đầu nhìn cậu, Cố Duy Tinh vừa căng thẳng, kéo vạt áo mình giọng càng nhỏ hơn: "Không... không được nói 'trộm'."
Đồng Phóng buông tay trước, lúc nãy cậu ta thực sự rất tức giận, thấy vẻ mặt của Cố Duy Tinh lại thấy buồn cười, cơn giận cũng theo đó mà tan biến. Cậu ta không thích người khác dán nhãn côn đồ cho mình, càng ghét bị oan như vậy, nhưng cũng chỉ biết dùng nắm đ.ấ. m để giải quyết vấn đề.
Vốn dĩ từ đầu năm học đến giờ Đồng Phóng vẫn luôn an phận một mình, nhưng tin đồn không ngừng, càng ngày càng lan rộng, cả khối đều biết lớp hai có một tên côn đồ, đ.á.n. h nhau gây gổ không dễ chọc. Cậu ta còn chưa ra tay, đã nổi tiếng rồi.
Cậu ta không ngờ người bạn cùng bàn trầm tính của mình lại lên tiếng, lại còn giúp một "tên côn đồ" không có giao tình gì như cậu ta.
Cố Duy Tinh ngoài Thích Hà và Đàm Tưởng, hầu như không nói chuyện với ai, luôn yên lặng ngồi ở chỗ của mình, vẻ mặt như người sống ẩn dật. Thỉnh thoảng có bạn nữ tìm cậu để bắt chuyện, còn vô cớ đỏ mặt.
Đồng Phóng vừa ngạc nhiên, vừa thấy có chút buồn cười. Cậu ta quay người ra khỏi lớp, dựa vào tường hành lang ngẩn người.
Cố Duy Tinh không nghĩ nhiều, cậu cảm thấy những việc Đồng Phóng chưa làm thì không nên bị chỉ trích, "trộm" thực sự là một từ không hay, dù tin đồn có lan rộng đến đâu, cũng phải nói sự thật và lý lẽ. Vừa nãy chiến tranh bùng nổ dữ dội như vậy, cậu không thể làm ngơ.
Thích Hà ôm lon Coca từ ngoài lớp vào, Cố Duy Tinh như thấy cứu tinh: "Vừa nãy đáng sợ quá." Hắn không hiểu gì, đưa lon Coca trong tay cho Cố Duy Tinh, hỏi: "Sao vậy?"
Cố Duy Tinh kể lại sự việc một cách đơn giản, ngồi trên chiếc bàn trống đã lâu ở cuối lớp, vặn nắp Coca ngửa đầu uống cạn, mới thấy đỡ hơn.
Thích Hà không nói gì, trước đây hắn không thấy Cố Duy Tinh như vậy có gì không tốt, Tiểu Tinh theo sau hắn, có người bạn như hắn là đủ rồi. Nhưng càng lớn hắn càng nhận ra, không phải như vậy, Cố Duy Tinh quá hướng nội, thậm chí giao tiếp với người khác cũng thành vấn đề.
Mặc dù tình trạng này dần dần tốt lên, nhưng Cố Duy Tinh luôn có một ngày phải tự mình đối mặt với tất cả. Thích Hà vừa khổ não vừa an ủi, ngưỡng mộ sự chính trực và dũng cảm của Cố Duy Tinh, cũng hiểu sâu sắc rằng Cố Duy Tinh khó khăn đến mức nào để bước ra khỏi vỏ bọc.
Trường đột nhiên thông báo học sinh lớp 10 phải khám sức khỏe tân sinh viên, khi Trần Hựu Minh truyền đạt tin này, trong lớp ồn ào.
Khám sức khỏe có nghĩa là không phải học, hơn nữa thời gian khám sức khỏe của lớp hai được sắp xếp sau tiết thứ hai buổi sáng, tiết thứ ba là tiết toán, tám phần là không kịp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!