Chương 9: Nợ ngươi một ân tình

Lữ Trường Trạch thấy hai người có chuyện cần nói, bèn kéo Minh Tích Nguyệt ra ngoài, nhường lại không gian riêng cho họ.

Minh Tích Nguyệt lúc đi còn không quên la hét om sòm, hoàn toàn mất sạch phong độ khi nãy.

"Ngươi đừng để người ta lừa! Nếu ngươi đi rồi, ta sẽ phải làm quả phu mất!"

Sau khi hai người rời đi, vẻ mặt Sở Tinh Lan lập tức lạnh lẽo, ánh mắt từng chất chứa sự kính ngưỡng nay chỉ còn lại sự hận thù sâu sắc.

"Chẳng phải chúng ta đã cắt đứt quan hệ sư đồ rồi sao? Không biết Trang tiền bối tìm tại hạ có chuyện gì?"

Dù lúc đầu Sở Tinh Lan bị hệ thống cưỡng chế tiếp cận Trang Hạ, nhưng nói giữa họ hoàn toàn không có chút tình nghĩa thầy trò nào cũng không đúng.

Ở thế giới xa lạ đầy bất an này, cậu từng nảy sinh tâm lý phụ thuộc vào Trang Hạ, mà Trang Hạ, vì nhắm vào kim đan của cậu, cũng giả vờ quan tâm săn sóc.

Ít nhất ngoài mặt, quan hệ thầy trò giữa họ từng duy trì được một thời gian.

Nhưng bây giờ không còn quan trọng nữa.

Từ giây phút Trang Hạ tự tay móc kim đan của cậu, mọi quan hệ giữa họ đã hoàn toàn chấm dứt, không còn đường quay lại.

Giờ đây, điều duy nhất Sở Tinh Lan muốn làm là tu luyện đến khi có thể đánh cho bọn họ một trận nhớ đời, sau đó phi thăng về nhà!

Trong lòng Trang Hạ rất rối bời, không hiểu nổi thái độ lạnh nhạt của Sở Tinh Lan:

"Rõ ràng trước đây ngươi luôn miệng gọi ta là 'sư tôn', sao giờ chỉ còn lại 'Trang tiền bối'?"

Lúc đầu, hắn đưa Sở Tinh Lan về môn phái cũng chỉ vì kim đan của cậu.

"Chẳng phải đây là điều mà các hạ muốn sao? Ta sớm đã bị trục xuất khỏi sư môn, ngươi lấy tư cách gì để nói ta?"

"Ngươi trở về Lăng Tiêu Tông đi, ngươi vẫn là đại đệ tử của ta."

Nếu là Sở Tinh Lan ngày trước, bị hệ thống 'l**m cẩu' ép buộc, có lẽ thật sự sẽ quay lại.

"Ta suýt chết trong tay ngươi, ngươi còn mong ta không để bụng?"

Sở Tinh Lan chẳng nghi ngờ gì việc hắn muốn đưa mình về chỉ vì mục đích khác.

Lần trước là vì kim đan.

Lần này chắc không phải lại muốn hỏi thăm tim gan phèo phổi của cậu đấy chứ? Thân thể của cái tên Thường Vũ Thư đấy cứ chẳng ra sao, lúc nào cũng nhắm vào cậu.

Cảnh này đúng là giống với thể loại văn học dạ dày xưa.

Đây đâu phải là một môn phái tu luyện, đây rõ ràng là đại bản doanh phía Bắc Myanmar phiên bản tu chân giới!

Sở Tinh Lan cảm thấy bụng mình đau âm ỉ, quả quyết từ chối lời đề nghị của Trang Hạ.

"Ngươi theo ta rời khỏi Hợp Hoan Tông trước, sau này ngươi muốn đi đâu ta mặc kệ, nhưng ngươi không thể ở lại chỗ này. Tu sĩ Hợp Hoan Tông toàn là những kẻ ăn thịt người không nhả xương."

Trang Hạ vừa nghĩ đến Sở Tinh Lan mang danh đại đệ tử cũ của Lăng Tiêu Tông ở lại Hợp Hoan Tông là trong lòng hắn lại cảm thấy sốt ruột.

Đôi mắt phượng của Sở Tinh Lan hơi nheo lại, cậu rút kiếm giấu trong tay áo ra, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, hạ giọng cảnh cáo chỉ đủ để hai người nghe thấy.

"Trang tiền bối, quay về mà bảo vệ đồ đệ tốt của ngươi đi. Nếu ta có thể vực dậy một lần nữa, ta nhất định sẽ đích thân móc lại kim đan mà ngươi đã lấy từ đan điền của ta. Nếu không, tốt nhất bây giờ ngươi hãy giết ta đi."

Với tu vi trúc cơ kỳ hiện tại, Sở Tinh Lan không thể đả thương Trang Hạ, nhưng điều cậu muốn thể hiện chính là quyết tâm của mình.

Cậu cược rằng Trang Hạ sẽ không dám ra tay với cậu ngay trên địa bàn của Hợp Hoan Tông. Dù sao thì cậu cũng hiểu rất rõ sư tôn cũ này của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!