Ngày đại lễ bái sư của Thiên Diễn Tông sắp bắt đầu, thương tích của Sở Tinh Lan cũng đã gần như hồi phục, tu vi khôi phục đến trúc cơ kỳ.
Minh Tích Nguyệt vẫn mang thuốc đến cho cậu đều đặn hàng ngày. Nhìn Sở Tinh Lan bôi thuốc khó khăn, y lập tức muốn ra tay giúp đỡ, vừa lao đến đã định cởi áo cậu.
"Giữa ban ngày ban mặt mà lột áo ta, còn dám nói ngươi không có ý đồ xấu?"
Sở Tinh Lan gạt tay Minh Tích Nguyệt ra, xoay người lăn vào góc trong giường:
"Đừng động tay động chân, ta tự làm được."
Cậu chỉ bị thương ở đan điền chứ có phải bị liệt tay chân đâu.
Trên lưng cậu chi chít vết thương, cậu cảm thấy chúng rất xấu xí, không muốn để quá nhiều người nhìn thấy.
Minh Tích Nguyệt liếc nhìn những vết thương chồng chéo trên lưng cậu, giọng nói tối sầm:
"Tinh Lan, ngươi bị thương nặng như vậy từ khi nào? Lăng Tiêu Tông thật quá đáng, đến một lọ thuốc trị thương cũng không chịu cho."
Sở Tinh Lan nhàn nhạt đáp: "Không sao cả."
Lúc mới bắt đầu, cậu từng ra sức chống đối hệ thống, không chịu ngoan ngoãn nghe lệnh, thường xuyên làm loạn để thử thoát khỏi sự khống chế của nó.
Vì vậy, hệ thống đã tìm mọi cách hành hạ cậu, suýt nữa khiến cậu mất mạng không biết bao lần.
Sống sót thoát khỏi nhưng cũng để lại đầy thương tích.
Cậu chỉ nhớ rõ lúc đó rất đau, đau đến tận xương tủy.
Ban đầu cậu vốn rất sợ đau, chỉ cắt trúng tay thôi đã kêu gào cả buổi. Vậy mà đến đây, cậu lại phải giết người, lại phải chịu từng vết thương chí mạng.
Dần dà, cậu trở nên tê liệt.
Vết thương chí mạng cũng không còn khiến cậu có cảm giác gì nữa.
Chỉ có một niềm tin duy nhất giúp cậu chống đỡ, đó là được trở về nhà.
Trong thế giới này, không có ai quan tâm đến sự sống chết của cậu.
Cậu chẳng khác gì một con rối bị giật dây, diễn một vai mà chính cậu cũng ghét bỏ.
Nhưng bây giờ, cậu đã tự do rồi!
"Vậy kim đan của ngươi đâu?" Minh Tích Nguyệt đột nhiên hỏi.
Minh Tích Nguyệt đã âm thầm dò hỏi xem ai là kẻ đã móc kim đan của Sở Tinh Lan, nhưng không tìm ra.
Thù hận sâu đến mức ra tay tàn độc như vậy, chắc chắn không hề tầm thường.
Dù sao thì kẻ thù của Sở Tinh Lan cũng không ít, chẳng dễ gì khoanh vùng được.
Sở Tinh Lan lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ ta tự phát điên móc kim đan của mình ra sao? Đương nhiên là bị kẻ khác cướp mất rồi."
"Á! Ngươi sờ đâu đấy?! Không được đụng vào eo ta!"
Sở Tinh Lan đột nhiên hét lên, gạt tay Minh Tích Nguyệt ra.
Thì ra eo của cậu rất nhạy cảm, sợ nhột. Thuốc vừa chạm vào, cậu đã thấy ngứa không chịu được. Kìm nén đến mức mặt đỏ bừng, cậu lập tức lăn ra xa:
"Ta không chịu nổi nữa, dừng lại ngay!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!