Chương 6: Con chim công lòe loẹt này là cha ta

Sở Tinh Lan tu luyện xong, sau đó đi dạo loanh quanh một lát, nhìn thấy bức tượng công vàng lòe loẹt này, không khỏi tò mò nhìn đi nhìn lại.

Mỗi lần nhìn bức tượng dung tục lạc loài này lại là một lần kinh hãi.

Không ngờ tu chân giới vẫn còn người có gu thẩm mỹ đặc biệt thế này, quê mùa nhưng lại rất diêm dúa.

"Con chim công lòe loẹt này là cha ta, đợi ta lên chức tông chủ, sớm muộn gì cũng dỡ cái thứ này đi." Minh Tích Nguyệt nghe thấy Sở Tinh Lan chê bai bèn chạy đến, xích y thiếu niên rất đồng tình với ý kiến của cậu, "Hại mắt, quá hại mắt."

Không ít khách khứa đến đây ngập ngừng nhìn thứ này, Minh Tích Nguyệt cảm thấy rất mất mặt, nhiều lần khuyên cha y dỡ xuống, nhưng đều bị từ chối, thậm chí còn muốn tạc tượng cho Minh Tích Nguyệt và nương của y cùng bày lên trên.

Để mọi người cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của gia đình ba người bọn họ.

Cuối cùng bị mẫu tử hội đồng một trận mới chịu từ bỏ.

"Sao các ngươi lại một người họ Lữ một người họ Minh?"

Sở Tinh Lan chưa từng hỏi đến chuyện trong nhà của Minh Tích Nguyệt, cha mẹ y ly hôn rồi sao?

Minh Tích Nguyệt: "Tông chủ của Thiên Diễn Tông, Minh Triển Tiên là nương ta, ta thấy họ Minh nghe hay nên theo họ của nương, họ Minh nghe hay biết bao nhiêu."

Tông chủ Thiên Diễn Tông Minh Triển Tiên là một nữ tu vừa mạnh vừa đẹp, những người theo đuổi năm đó có thể xếp thành ba vòng quanh tu chân giới, các tình địch kéo nhau tranh giành, đánh nhau loạn xạ.

Lữ Trường Trạch sử dụng hàng loạt mánh khóe, cuối cùng dựa vào con trai mà thăng tiến, miệng luôn nói mình có đích trưởng tử, cứ thế đánh bại hàng loạt tình địch để lên ngôi, bao năm qua vẫn mặn nồng thắm thiết.

Minh Tịch Nguyệt thuở nhỏ phần lớn thời gian ở lại Thiên Diễn Tông tu hành cùng mẫu thân, sau này do vấn đề căn cốt mà chuyển hướng sang Hợp Hoan Tông, hai loại công pháp sớm đã dung hòa vào nhau.

Minh Tịch Nguyệt từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng của Thiên Diễn Tông, quan niệm tình yêu và tam quan hoàn toàn không hợp với Hợp Hoan Tông.

Minh Tịch Nguyệt là một người theo chủ nghĩa tình yêu thuần khiết.

Y không có hứng thú tìm một đống tu sĩ về song tu, y chỉ muốn như cha nương, tìm một đạo lữ tâm đầu ý hợp ân ái đến bạc đầu.

Vì tư tưởng này mà Minh Tích Tích Nguyệt ở trong Hợp Hoan Tông đến giờ vẫn chưa thành công xuất sư, là người đứng cuối trong tông môn.

Chiến tích này có thể tra được, độc thân từ trong bụng mẹ tới giờ.

Những tu sĩ cố ý tiếp cận y chỉ thèm khát công pháp song tu có thể giúp tu vi tiến bộ vượt bậc của y, hoàn toàn không thật lòng. Y không muốn như vậy.

Đi ra! Đám người các ngươi chỉ biết nghĩ đến chuyện song tu vì sự nghiệp phi thăng!

Lần đầu thích một người nhiều năm, cuối cùng lại là nam nhân.

Đường tình của Minh Tích Nguyệt lắm trắc trở.

"Hèn gì ta nhắm mắt nói bừa mình có người trong lòng, ngươi vẫn cứ mặt dày âm thầm làm chuyện xấu, thì ra là tuyệt học gia truyền." Sở Tinh Lan đột nhiên hiểu ra, cách làm việc của Minh Tích Nguyệt đều có gốc gác cả, đây là do tai nghe mắt thấy mà học được, "Chỉ tiếc, ta đã dỡ bỏ lớp ngụy trang, ngươi không có đạo lữ rồi."

Hai người bày đủ trò, một người theo đuổi không đúng cách, một người không đúng giới tính, vô tình gây ra một đống chuyện.

Sở Tinh Lan đột nhiên cảm thấy tội nghiệt nặng nề, giả gái sướng nhất thời, hại đời chàng trai trẻ.

Minh Tích Nguyệt lấy ra một miếng ngọc bài từ nhẫn trữ vật đưa cho Sở Tinh Lan: "Biết thì tốt, cái này cho ngươi."

Chuyện này trách Sở Tinh Lan được sao?

Chỉ trách bản thân y mắt mù không phân biệt được nam nữ.

"Đây là cái gì?"

Sở Tinh Lan cầm miếng ngọc bài có kí hiệu của Thiên Diễn Tông, cứ cảm thấy vật này nóng bỏng tay, cũng chẳng biết nên nhận hay không nên nhận, sợ đây là một cái hố mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!