Chương 50: Muốn đến cầu hôn

Sở Tinh Lan liếc thấy thi thể đã ngủ yên từ lâu trong quan tài.

Thi thể của Tang Lâm Vãn vẫn nằm yên tĩnh bên trong, chưa hề thối rữa, thoáng nhìn qua có thể thấy là một nam tử anh tuấn. Vết thương chí mạng chính là nhát kiếm nơi ngực.

Hắn đã chết rồi.

Xem chừng đã chết hơn trăm năm, chỉ là nhờ chất liệu đặc biệt của quan tài nên mới không bị phân hủy sau ngần ấy năm.

Không hề giống như trong tưởng tượng của Sở Tinh Lan đột nhiên sống lại nhảy ra khỏi quan tài, cũng không biến thành yêu ma gì cả, mà chỉ là một tu sĩ bình thường đã chết, hồn phi phách tán.

Sở Tinh Lan lặng lẽ đậy nắp quan tài lại, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Xem ra quả nhiên mấy câu chuyện truyền miệng không đáng tin, bị người ta lừa rồi! Đây chính là chiêu trò quảng cáo mới nhất ở mấy sạp sách."

"Đợi khi ta già rồi, chắc sẽ trở thành đối tượng bị dụ mua sản phẩm chức năng."

"Giới tu chân này toàn là bẫy."

Cậu vậy mà lại ảo tưởng muốn tìm chân tướng từ truyện truyền kỳ.

Nếu người trong quan tài không phải là Tang sư thúc sống lại, vậy hôm đó cậu thấy người thần bí trong rừng trúc lúc nhập môn là ai?

Sở Tinh Lan trong lòng ngứa ngáy, rất muốn biết sự thật.

Tiếng lẩm bẩm của Sở Tinh Lan khiến Minh Tích Nguyệt thấy nghi ngờ.

Thực phẩm chức năng là gì?

Tại sao thỉnh thoảng Sở Tinh Lan lại nói ra mấy từ y nghe không hiểu?

Nhớ lại nhiều năm trước y từng phái người điều tra thân thế "tình địch" này, phát hiện Sở Tinh Lan lai lịch mơ hồ, như thể từ trên trời rơi xuống tu chân giới, được Trang Hạ mang về Lăng Tiêu Tông.

Thời loạn thế, yêu ma tung hoành, người lưu lạc không ít, ai nấy chỉ nghĩ Sở Tinh Lan là cô nhi không cha không mẹ, nhưng chưa từng có ai hỏi cậu rốt cuộc là người phương nào.

Khi ấy y cũng không nghĩ nhiều, nhưng giờ Minh Tích Nguyệt lại rất muốn biết thêm về Sở Tinh Lan.

Minh Tích Nguyệt: "Tinh Lan, quê nhà của ngươi ở đâu? Trong nhà còn người thân nào không?"

Vừa hỏi xong đã hối hận.

Đang yên đang lành tự nhiên hỏi cái này làm gì? Nếu Sở Tinh Lan thật sự là cô nhi, hỏi vậy chẳng phải chọc vào nỗi đau sao?

Minh Tích Nguyệt nghĩ đến thôi đã muốn tự vả, đêm nay chắc mất ngủ vì áy náy mất.

Sở Tinh Lan: "Hỏi cái này làm gì? Quê ta ở rất xa, người thân bạn bè vẫn còn, chỉ là ngoài ý muốn lưu lạc tới nơi này. Với tu vi hiện tại ta chưa thể về được. Nhưng rồi sẽ có một ngày ta trở về."

Đó là chấp niệm dìu dắt tinh thần cậu kiên trì đi đến hôm nay.

Dù cho đó là một giấc mộng xa vời.

Minh Tích Nguyệt: "Ngươi nhất định sẽ làm được. Đến lúc đó, ta có thể đi cùng ngươi không? Một nơi có thể nuôi ra người như ngươi, nhất định là chốn thần tiên địa linh nhân kiệt."

Phụ mẫu vẫn còn nha.

Vậy thì phải chuẩn bị sẵn lễ vật đi cầu thân trước, mới đúng lễ nghi!

Kế hoạch nhỏ trong đầu Minh Tích Nguyệt tính toán vèo vèo.

Về khoản lấy lòng trưởng bối, Minh Tích Nguyệt vô cùng tự tin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!