Chương 49: Đọc thoại bản đến hỏng cả đầu

Sở Tinh Lan lúc bò dậy khỏi đất thì phát hiện chỉ còn lại cậu và Minh Tích Nguyệt, mà Minh Tích Nguyệt lại thành cái đệm thịt cho cậu.

Hèn gì từ trên cao rơi xuống mà không thấy đau tẹo nào.

Sở Tinh Lan đứng dậy, kéo Minh Tích Nguyệt lên:

"Giờ có một tin xấu và một tin tốt."

"Tin tốt là ngươi sắp theo ta về Hợp Hoan Tông thành thân rồi đúng không?" Có vẻ như đầu óc Minh Tích Nguyệt bị đụng hỏng, bắt đầu nói xằng nói bậy. "Quả là tin tốt."

"Không. Tin tốt là, nơi này rất có khả năng chính là chỗ đám đệ tử mất tích từng tới. Cũng không thể liên lạc được với bên ngoài."

Tình huống này y hệt đám đệ tử mất tích kia.

"Vậy tin xấu?"

"Nếu không có gì bất ngờ, thì giờ chúng ta cũng thành người mất tích rồi."

Sở Tinh Lan nhìn cái địa đạo tối om, thở dài một hơi.

"Có trận pháp chia rẽ từng người một để xử lý riêng à, giờ thì biết đồng môn mất tích thế nào rồi, chính là kiểu như chúng ta hiện tại."

Sở Tinh Lan lấy đèn pin ra, đây là linh khí cậu luyện ra trước khi lên đường, ánh sáng

chiếu sáng cả dãy hành lang tối trước mặt trong tích tắc.

Cả khu vực dưới lòng đất này bị đào rỗng, ngay trước mặt họ là một con đường sâu hun hút, không biết thông đến đâu.

"Cả tầng địa đạo này bị khoét rỗng, một công trình lớn như vậy mà không ai phát hiện sao? Phải đi xem rốt cuộc là chuyện gì."

Tới rồi thì phải xem cho bõ.

Tiện thể tìm xem những người bị lạc đang ở đâu.

Đi bộ thì không thể đi bộ được, đã kim đan kỳ rồi ai lại còn đi bộ.

Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt đang định ngự kiếm bay vào trong thám thính, đột nhiên phát hiện không thể ngự kiếm được.

Ngay lúc ấy, trước mặt họ hiện ra một hàng chữ máu me:

[Trong kết giới cấm ngự kiếm phi hành! Tự đi bộ vào cho ta!]

Sở Tinh Lan: "Không đấy!"

Cậu lấy ra một chiếc xe điện, là linh khí luyện dư lúc trước luyện cho đồng môn.

Mắt Minh Tích Nguyệt sáng lên, lập tức mặt dày đòi đi chung:

"Ta ngồi phía sau ngươi."

Sở Tinh Lan: "Lên đi! Cho ngươi xem kỹ thuật lái xe của ta!"

Minh Tích Nguyệt leo lên ngồi phía sau, tay vòng qua ôm lấy eo Sở Tinh Lan. Cái eo mẫn cảm lập tức kháng nghị, suýt chút xảy ra bi kịch lộn nhào cả người lẫn xe.

Sở Tinh Lan đập Minh Tích Nguyệt một trận, y mới chịu ngoan ngoãn, hai người vèo một cái lao vào sâu trong địa đạo như gió.

Tốc độ này cũng chẳng khác gì ngự kiếm bay là mấy.

Trước khi xuyên không, Sở Tinh Lan rất thích chở bạn bè bằng xe điện dạo biển vào những buổi chiều nắng dịu, tận hưởng cuộc sống thư thái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!