Chương 48: Kiếm danh "Bất Kiến Tiên"

Người nọ bước ra, thiếu niên như ngọc trông càng giống một ẩn sĩ đã ẩn cư nơi núi rừng lâu năm.

"Khúc Đình Phong bái kiến các sư huynh, sư tỷ."

"Ngươi sao lại ở đây?"

Sở Tinh Lan nhìn thấy người bước ra từ rừng cây chính là Khúc Đình Phong, đệ tử lúc trước từng bị bắt nạt gần học cung mà cậu đã ra tay cứu giúp.

Ấn tượng của cậu với người này không mấy tốt đẹp. Bề ngoài có vẻ vô hại, nhưng trong lòng lại đầy mưu tính, bụng dạ khó lường. Sở Tinh Lan ghét nhất kiểu người này, vẻ ngoài cười tươi, nhưng có thể đâm sau lưng bất cứ lúc nào.

Tu chân giới loại người như thế cậu gặp không ít rồi.

Sau lần đó, cậu cố ý tránh tuyến đường kia, tưởng rằng từ nay hai người không còn liên quan gì nữa, không ngờ lại gặp hắn ở nơi quái dị như Liên Hoa Loan.

Lại còn đúng chỗ đám bộ xương biến mất.

Tên này nhìn thế nào cũng đáng nghi. Đừng nói là kẻ đứng sau thao túng đám xác sống đấy nhé?

Đừng có giả bộ nữa.

Ta chỉ sợ ngươi hạ độc thủ đấy.

Khúc Đình Phong cúi đầu, không dám nhìn thẳng bọn họ, khiến người khác khó mà đoán được ánh mắt hắn: "Ta nhận nhiệm vụ tìm kiếm sư huynh đệ mất tích, theo cùng các sư huynh sư tỷ tới đây. Nghe nơi này có động tĩnh lạ, ta sợ đồng môn gặp chuyện nên mới đến xem xét. Tuyệt đối không phải kẻ xấu."

Thấy hắn là đồng môn, không ít người đã thả lỏng cảnh giác, cảm thấy chẳng có gì đáng lo.

"Ngươi có nhìn thấy điều gì lạ không?" Minh Tích Nguyệt nhìn chăm chăm hắn, thỉnh thoảng liếc phản ứng của Tang Tịnh Viễn, "Hoặc có thấy người nào khả nghi?"

Y luôn cảm thấy người này nhìn hơi quen mắt, nhưng tổng thể lại xa lạ, có cảm giác giả tạo.

Tang Tịnh Viễn thì không hề tỏ vẻ gì, vẫn đang cùng Cát Kiếm Bình bàn về khả năng đệ tử mất tích đang ở dưới hầm mộ.

Chẳng lẽ y nghĩ quá nhiều?

Minh Tích Nguyệt nghĩ lại, bản thân đúng là rất kém trong khoản nhận mặt người. Sở Tinh Lan chỉ cần thay một lớp da là y không nhận ra. Giờ cũng không dám nói bừa.

Đúng là nỗi khổ của người mù mặt.

Khúc Đình Phong suy nghĩ một lát, thong thả trả lời: "Thấy Sở sư huynh đang cầm xẻng đào mộ có tính không? Ân nhân làm việc chắc chắn có lý do. Ở nơi hoang vắng thế này, ta cũng không dám hỏi."

Hắn sợ vừa hỏi xong là bị chôn luôn vào mộ.

Nơi hoang vu như thế, giữa ban ngày ban mặt đào mộ người ta thật đáng sợ.

Sau một hồi tra hỏi, lời của Khúc Đình Phong không sơ hở gì, nhìn qua chỉ như một đệ tử bình thường trong tông môn.

Tang Tịnh Viễn nói: "Hắn không giống người xấu. Xung quanh cũng không ai khác, hay cho hắn đi cùng chúng ta luôn? Thêm người thêm sức."

Sở Tinh Lam: "..."

Tang sư huynh à, xin huynh tỉnh táo lại đi. Đừng thấy là đồng môn thì hết lòng tin tưởng, cẩn thận bị người ta móc tim móc phổi của huynh đấy.

Tang Tịnh Viễn sớm muộn gì cũng bị lừa đi đào than trong mỏ quặng.

Minh Tích Nguyệt đúng lúc chen lời, bắt đầu chọc ngoáy: "Không được, ta không đồng ý. Hắn không thể đi cùng chúng ta. Bảo hắn đi tìm đội của hắn đi."

Dù thế nào, trực giác nói với y tên này có vấn đề, nhìn là thấy chướng mắt. Minh Tích Nguyệt sẽ không để một kẻ lạ trà trộn vào đội của họ.

Đặc biệt là tên này trước đó còn cố ý tiếp cận Sở Tinh Lan, giờ lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!