Chương 44: Trứng linh thú nở

Sở Tinh Lan độ kiếp thành công, thanh thế oanh động, khiến các môn phái bên ngoài đang quan sát đều bàn tán xôn xao.

"Thiên tài độ kiếp đều hoành tráng thế này à? Không biết còn tưởng có người trong tông chúng ta sắp phi thăng nữa chứ."

"Bình thường nên thân thiết với khí phong hơn mới phải, sau này nhờ họ luyện khí có khi còn được giảm giá."

"Minh Huyền thu đồ đệ kiểu gì vậy? Sao người nào cũng là thiên tài hết thế, không giống đồ đệ của ta, suốt ngày chỉ biết tìm cách moi công pháp từ tay ta!"

"Ta đề nghị Sở sư đệ chuyển sang phong chúng ta, để ta ra ngoài còn có chuyện mà khoe khoang."

"Sở sư huynh lại còn rất tuấn tú, đột nhiên rất muốn tỉ thí với Minh sư thúc, phải nghĩ cách làm xanh đầu y."

"Nghĩ đến việc Lăng Tiêu Tông làm vụt mất một thiên tài sớm muộn gì cũng phi thăng, để người chạy đến tông chúng ta, tông chủ nghe xong chắc phải cười đến tỉnh giấc giữa đêm."

...

Khi Sở Tinh Lan thu khí vào đan điền, củng cố căn cơ, thì đã nửa tháng trôi qua.

Vừa mở mắt ra, cậu liền cảm thấy có chuyện lớn không ổn.

"Trứng của ta vỡ rồi?!"

Sở Tinh Lan mơ hồ cảm nhận được túi linh thú có điều bất thường, lo lắng linh thú đản bị lôi kiếp đánh nát, lập tức mở ra xem xét.

Vừa mở túi ra, một con linh thú hình thể giống hổ báo, lưng mọc hai cánh, đầu và đuôi đều có nét rồng chui ra, đôi mắt đen láy, kích cỡ chỉ bằng bàn tay, nhìn cực kỳ đáng yêu.

Con linh thú này như thể đã đói mấy trăm năm, lao vào đống thiên tài địa bảo rơi dưới đất cắn ngấu nghiến, vừa ăn vừa phát ra tiếng "hừ hừ" khe khẽ, cái bụng như hố không đáy, ăn mãi không thấy no.

"Cái gì đây? Trông như hổ con mà lại giống rồng? Ăn cả thiên tài địa bảo lẫn pháp khí? Ta nuôi không nổi đâu." Sở Tinh Lan nhìn linh thú đang nuốt chửng bảo vật, trong lòng bắt đầu thấy khó xử, "Hay là ta tìm cho ngươi một gia đình giàu có để nuôi ngươi vậy."

Đi theo cậu thì ba ngày ăn chín bữa đã là tốt lắm rồi.

Sống khổ rau dưa nước lã là chuyện thường ngày.

Cậu tra cứu một lúc, nhanh chóng tìm ra thân phận của linh thú kỳ lạ này.

[Tỳ hưu, thần thú, một trong các linh thú cát tường. Lấy thiên tài địa bảo và linh khí pháp khí làm thức ăn, có thể tìm được tung tích của thiên tài địa bảo và thần khí pháp bảo. Mang theo bên người có thể chiêu tài chuyển vận.]

Sở Tinh Lan lập tức mắt sáng lên.

Chả trách người của thú phong nói đây là linh thú có khả năng tìm bảo vật, lấy linh khí và bảo vật làm thức ăn, không tìm được thì có mà đói chết.

Tỳ hưu sinh ra đã có linh trí, giỏi nói tiếng người, vừa nghe Sở Tinh Lan nói định đem mình cho người khác liền cuống quýt: "Cha! Đừng bỏ con! Con dễ nuôi lắm! Áu áu áu!"

Sở Tinh Lan, một thanh niên độc thân từ trong bụng mẹ nghe xong suýt nữa thì nứt toác ra tại chỗ.

"Đừng gọi bừa! Ta không phải cha ngươi! Chủng tộc khác nhau, đừng gào, ta không vứt ngươi là được rồi, sau này gọi ta là Tinh Lan!"

"Tinh Tinh."

Sở Tinh Lan thấy gọi cha còn kinh khủng hơn, thôi thì "Tinh Tinh" cũng được, rất vui vẻ đặt tên cho nó: "Sau này đi theo ta, tên gọi ở nhà của ngươi sẽ là Vượng Tài."

Rất hợp với hình tượng thần thú chiêu tài.

Nghe thôi đã thấy may mắn rồi!

Sở Tinh Lan tự khen ngợi cách đặt tên của mình.

Sau này mang nó vào bí cảnh, xem xem nơi nào có bảo vật thì càn quét một trận, cậu không tin mình lại không tìm được cơ duyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!