Chương 42: Lôi kiếp

Mây chứa lôi kiếp cuồn cuộn xuất hiện trên bầu trời Chiêu Dương Phong, mây đen dày đặc tạo ra cảm giác áp bức mạnh mẽ, thỉnh thoảng phát ra tiếng sấm như thể có rồng sấm đang hút mây nhả sương trong mây.

Nó đang cảnh báo tu sĩ rằng lôi kiếp đã đến, hãy nhanh chóng chuẩn bị để nghênh tiếp lôi kiếp.

Khi nhìn thấy người sẽ chịu kiếp nạn, vân lôi ngẩn ra một chút, nhìn đi nhìn lại vài lần, sợ rằng mình nhìn nhầm người mà giáng sai lôi kiếp.

Người này chẳng phải năm ngoái vừa mới kết đan sao? Sao lại kết đan nữa rồi?

Tu sĩ thời nay rảnh rỗi vậy à?

Lôi kiếp cửu trùng thiên mà cũng phải chịu hai lần.

Lôi kiếp bận rộn lắm, nó không có thời gian rối rắm lý do, cứ theo lệ mà chuẩn bị giáng sấm sét xuống người thôi.

Bên trong Hồ Lô Sơn có hộ sơn đại trận bảo vệ nên ánh mặt trời vẫn sáng sủa như thường, hiếm khi có biến động lớn. Khi mây lôi kiếp xoay quanh Chiêu Dương Phong, mây đen dày đặc lập tức khiến tông môn chú ý.

Nhóm đồng môn nghiện lướt linh võng giới tu chân lập tức chia sẻ tình hình độ kiếp trực tiếp của Sở Tinh Lan trong nhóm, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.

Nội bộ nhóm Thiên Diễn Tông:

"Độ kiếp rồi! Mọi người mau xem, cuối cùng tôi cũng chờ được cảnh đồng môn độ kiếp."

"Vân lôi kiếp? Trông giống lôi kiếp cửu trùng thiên của kim đan kỳ, vân kiếp khi kết đan tuy không mạnh lắm nhưng vì sự an toàn của đệ tử, mọi người đừng lại gần."

"Hắn mới nhập môn chưa bao lâu mà? Nhanh vậy đã lên kim đan rồi? Hắn tu luyện kiểu gì vậy, ta nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi."

"Sao có người vừa biết luyện khí, lại vừa biết tu luyện! Minh Tích Nguyệt, y tìm đâu ra một đạo lữ thế này vậy!"

"Minh Tích Nguyệt hồi đó mặt dày bảo đi đào tường nhà người ta. Hóa ra là đào Sở sư đệ! Đào quá đúng! Đào hay lắm!"

"Người ta ban đầu còn định mang về Hợp Hoan Tông nữa cơ."

"Đề nghị Sở sư đệ gửi riêng kinh nghiệm kết đan của mình cho ta, ta muốn bế quan ngộ đạo chút."

...

Thiên Diễn Tông bên ngoài thì lạnh lẽo vắng vẻ, nhưng trò chuyện trong nhóm lại vô cùng náo nhiệt. Nhìn qua cũng biết không ít người bảo đang bế quan thật ra chẳng tu hành gì cả.

Không ít đệ tử trúc cơ kỳ lén chạy đến gần Chiêu Dương Phong để quan sát cận cảnh, hy vọng từ đó ngộ ra cơ duyên đột phá.

Lôi kiếp của Sở Tinh Lan đến quá đột ngột, vì sợ bị người ngoài quấy nhiễu lúc vội vã độ kiếp, một số trưởng bối trong tông môn giữ đúng tinh thần giúp đỡ đồng môn, liền đến gần hộ pháp.

Sư tôn và đại sư huynh đứng canh ngay gần động phủ, đuổi sạch những kẻ khả nghi có ý đồ không tốt.

Đại sư huynh có phần lo lắng: "Sư tôn, tiểu sư đệ đang độ kiếp rồi. Hắn còn nhỏ mà trải qua quá nhiều chuyện như vậy, kiếp tâm ma liệu có vượt qua nổi không?"

Sở Tinh Lan không hay kể về quá khứ, nhưng nhìn những vết thương trên người cậu, đoán thôi cũng biết cậu từng trải qua bao nhiêu sóng gió.

Chuyện thị phi càng nhiều, ma tâm trên đường tu luyện càng khó thoát.

Minh Huyền lặng lẽ nhìn Sở Tinh Lan ở trung tâm đám vân lôi, ánh mắt ôn hòa cũng mang theo lo âu, nhưng vẫn tin rằng đồ đệ có đôi mắt sáng như sao ấy sẽ vượt qua kiếp nạn.

"Chuyện quá khứ, Nó phải tự tay chặt đứt ân oán, chúng ta không giúp được."

Tâm ma, chỉ có thể tự mình phá bỏ.

Sở Tinh Lan nhìn đám vân lôi kiếp đang tụ lại, đã từng vượt qua một lần kiếp kết đan nên cậu đối với chuyện này đã rất rành rẽ.

Cậu vèo một cái chui vào động phủ, bày ra đại trận độ kiếp, rút kiếm nhìn về phía lôi kiếp đang tích tụ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!