Lâu lắm rồi Sở Tinh Lan không nghe thấy cái tên sư tôn cũ Trang Hạ. Đột nhiên nghe nhắc tới, cậu khựng lại.
"Hắn ta tới đây làm gì?"
Lúc trước cậu bị Minh Tích Nguyệt đưa đến Hợp Hoan Tông, hắn ta lập tức tìm đến gây rối. Giờ cậu đến Thiên Diễn Tông, thì Trang Hạ lại mò tới tận nơi tìm cậu. Tên này rốt cuộc đang nghĩ cái quỷ gì trong đầu?
Chẳng lẽ hắn quên mất họ đã cắt đứt quan hệ sư đồ rồi sao, thậm chí Trang Hạ còn từng tuyên bố trước toàn tu chân giới rằng đã đuổi cậu ra khỏi sư môn.
"Chẳng lẽ cái bụng của mình lại khó giữ rồi?" Sở Tinh Lan nghĩ, đoán chừng Thường Vũ Thư lại xảy ra chuyện, khiến đối phương hứng thú với gan tim phèo phổi thận của cậu. "Đại sư huynh, hắn ta tới một mình à?"
"Chỉ có mình hắn ta, mà rõ ràng là nhắm thẳng vào đệ."
"Sư đệ, chắc ngươi không phải loại người quay đầu ăn cỏ ven đường đó chứ?", đại sư huynh rất lo lắng cho đời sống tình cảm của sư đệ nhà mình, nhìn Sở Tinh Lan muốn nói rồi lại thôi, "Bây giờ ngươi đã có Minh đạo hữu rồi, một chân đạp hai thuyền dễ xảy ra chuyện lắm đấy."
Minh Tích Nguyệt cái tên tiểu tử này không dễ nói chuyện như ngoài mặt đâu.
Chuyện lúc trước Sở Tinh Lan 'yêu thầm' sư tôn cũ Trang Hạ hắn có nghe nói sơ qua, chẳng lẽ giờ lại muốn nối lại tình xưa sao?
Sở Tinh Lan dứt khoát phủ nhận: "Đại sư huynh, đừng nghe mấy người đó nói bậy. Ta không có thích hắn ta đâu. Mấy lời đồn kiểu bị bắt cóc về Hợp Hoan Tông, cũng là nói xằng thôi."
"Thôi ta vẫn phải đi một chuyến, bảo hắn đừng tới tìm ta nữa. Đã không còn quan hệ gì từ lâu rồi."
Vừa nghĩ tới chuyện cậu đi đâu, thì Trang Hạ mò tới tận đó làm phiền, Sở Tinh Lan liền nổi nóng.
Tên này bị gì vậy? Không ưa cậu thì thôi, còn cứ phải chạy tới gây phiền phức?
Tu sĩ trúc cơ kỳ làm sao vượt cấp đánh chết tu sĩ xuất khiếu kỳ, online chờ, gấp!
"Đại sư huynh, ta tính đi gặp hắn, đuổi hắn đi. Nhưng bọn ta có thù oán, huynh giúp ta tìm sư tôn cầu cứu một tiếng, lỡ ta đâu ta bị hắn một chưởng đập chết thì sao?"
Chưa phi thăng, Sở Tinh Lan vẫn còn quý mạng lắm.
Cậu cưỡi tiên hạc bay tới đình tiếp khách, Trang Hạ lúc ấy đang đứng trong đình, ngắm nhìn núi non quanh quẩn. Đồng tử vừa rời đi sau khi mang trà đến.
Nghe tiếng bước chân quen thuộc, Trang Hạ quay lại, lập tức phát hiện Sở Tinh Lan rời Hợp Hoan Tông rồi tới Thiên Diễn Tông đã thay đổi đến mức khiến người khác khó mà nhận ra.
Khi ở Hợp Hoan Tông, Sở Tinh Lan còn mang dáng vẻ nhếch nhác vừa thoát khỏi chỗ chết. Nhưng bây giờ, cậu đã trở nên tự tin và rực rỡ hơn bao giờ hết, như thể cậu sinh ra đã là thiên chi kiêu tử vậy.
"Ngươi nhanh vậy mà đã đến trúc cơ viên đại mãn rồi à? Tốc độ tu chuyện vượt ngoài dự đoán của ta đấy, so với trước đây đúng là khác biệt rất lớn."
Một năm chưa tới mà gần đạt kim đan, tốc độ như quái vật thế này trong tu chân giới cũng hiếm thấy. Vậy mà trước kia, Sở Tinh Lan lại cứ thể hiện một cách bình thường đến mức mờ nhạt.
Giờ còn nghe nói cậu trở thành đệ tử thân truyền của luyện khí đại sư Minh Huyền chân nhân. Điều này khiến Trang Hạ cực kỳ khó chịu.
Rõ ràng là đệ tử của hắn, sao lại rơi vào tay người khác?
Muốn cướp lại.
Sở Tinh Lan thấy hắn ta không nói gì, cũng không khách sáo nữa, kẻ thù đang đứng trước mặt, cần gì phải nể nang?
"Ngươi tới làm gì? Lại vì Thường Vũ Thư tới hăm dọa ta à? Lần trước gây rối ở Hợp Hoan Tông chưa đủ, giờ lại tới tận Thiên Diễn Tông. Sau này ngày ta thành hôn, có phải ngươi cũng sẽ đến quậy cho bằng được không?"
Sở Tinh Lan nghĩ, cổng chính của tông phái chắc nên khắc thêm dòng chữ "Người của Lăng Tiêu Tông cấm vào", nhìn thấy đã ghét.
Ngay lúc sau, những lời Trang Hạ nói ra khiến cậu sững người.
Trang Hạ vốn định nói điều khác, nhưng đến lúc mở miệng lại thành: "Ta tha thứ cho ngươi rồi, đừng giận dỗi nữa, theo ta về Lăng Tiêu Tông đi."
Thật sự từ khi vứt bỏ Sở Tinh Lan, lòng hắn ta cảm thấy trống rỗng, không ai bên cạnh khiến hắn ta hài lòng bằng cậu cả. Bất kể ai làm việc gì, hắn ta cũng cảm thấy không bằng Sở Tinh Lan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!