Chương 39: Linh võng không còn xa nữa

"Đây đều là những bằng hữu tri kỷ của vi sư, con chỉ cần gọi một tiếng tiền bối là được."

Vừa đáp xuống đất, Sở Tinh Lan đã thấy sư tôn và Đông Phương Ký Bạch đang ngồi cùng nhau uống trà, trò chuyện vui vẻ, trông quan hệ có vẻ khá tốt.

Xung quanh còn có mấy chục tu sĩ lạ mặt, ai nấy đều có khí tức hùng hậu, đều là những đại năng có tiếng trong giới tu chân.

Sở Tinh Lan và đại sư huynh lập tức chắp tay hành lễ, lễ nghi đầy đủ: "Đệ tử bái kiến sư tôn, bái kiến chư vị tiền bối."

Sở Tinh Lan cảm thấy tình cảnh hiện giờ hệt như qua đêm năm mới, trong nhà bỗng dưng xuất hiện một đống họ hàng, cậu bị người lớn lôi từ trong phòng ngủ ra chào hỏi.

Nhưng cũng tò mò thật, sao đột nhiên lại xuất hiện nhiều đại lão trong tu chân thế này, trông có vẻ đều là người của Tiên Minh.

Sư tôn người và đại sư huynh y như nhau, nhìn như chẳng có được mấy mống bạn bè, thế mà người lại quen biết thế này, mà thoạt nhìn thì với ai cũng có quan hệ khá tốt..... Thì ra người không có bạn bè chỉ có mình ta thôi à?

Sở Tinh Lan âm thầm thở dài, từ lúc xuyên đến giờ, người có thể xem là thân thiết cũng chỉ có Minh Tích Nguyệt, mà mối quan hệ đó cũng mới chỉ nhen nhóm dạo gần đây.

Nhóm tiền bối này ai nấy đều cười niềm nở, không quên dúi cho Sở Tinh Lan một đống lễ gặp mặt, công kích bằng đường quá ngọt ngào khiến cậu suýt ngã gục!

"Hiền chất! Vừa nhìn đã biết ngươi cốt cách phi phàm, là một nhân tài tu luyện!"

"Ta thấy ngươi có duyên với ta, hay theo ta tu hành đi?"

"Ai nói đồ đệ không thể có nhiều sư tôn nào? Không phải ta đến chia rẽ tông môn đâu, mà ta đến để gia nhập tông môn này!"

"Minh Huyền chân nhân, đây là đồ đệ mới của ngươi? Ngươi lần nào thu đồ đệ cũng toàn kỳ tài, thật khiến bọn ta ngưỡng mộ. Không như mấy đứa trong nhà ta, ta nói nửa buổi cũng không hiểu."

"Ồ, mang theo tín vật tông môn? Thì ra là hoa đã có chủ. Ta còn định giới thiệu vài đệ tử cho hắn xem có hợp mắt không nữa cơ."

"Nào nào nào, đây là tụ linh đan ta lấy được từ bí cảnh Xích Diệm, nhận lấy."

...

Sư tôn ho nhẹ một tiếng, ánh mắt liếc qua sắc lạnh:

"Ta chỉ còn lại hai đồ đệ, còn đào góc tường nữa, ta lập tức tiễn các ngươi ra khỏi núi."

Mấy vị kia nghe vậy mới ngậm ngùi dừng lại, trong lòng tiếc đứt ruột, tại sao đồ đệ tốt đều nằm trong tay người khác?!

Ban đầu ai cũng tưởng đệ tử mình rất ổn, nhưng mà... có so sánh là có tổn thương.

Bọn họ quá mức nhiệt tình, Sở Tinh Lan cảm thấy mình giống như một chút mèo bị một đám sen tranh nhau hít, suýt chút nữa bị đống quà gặp mặt chất cao như núi đè ngã.

Vừa trông thấy có mấy pháp bảo hữu dụng, hai mắt cậu sáng lên lấp lánh ngay tức khắc.

Thật sự quá tuyệt vời, người sau hào phóng hơn người trước.

Hồi trước có muốn cái gì cũng phải tự tranh đoạt, còn bị người ta giật mất, giờ thì chỉ cần đứng im là có người dâng tận tay!

Cậu không nhịn được mà hỏi:

"Sư tôn, hôm nay các tiền bối tề tựu về đây vì việc gì ạ? Trong tông có chuyện lớn xảy ra sao?"

Không lẽ có ma tộc xâm nhập?

Tu sĩ bình thường thì cả ngày bế quan tu luyện, chục năm trăm năm chẳng mấy khi xuất hiện. Phải là chuyện lớn lắm mới gọi ra cả đám đại năng như vầy.

Minh Huyền nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt đầy tự hào:

"Là vì chuyện linh võng và cải tiến đá truyền tin mà con từng nhắc đến. Tư chất luyện khí của con ai cũng nhìn ra được, ngày trở thành luyện khí đại sư đã không còn xa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!