Chương 38: Tận mắt chứng kiến

Mặt trời đỏ rực treo lơ lửng giữa không trung, tiếng chuông vang vọng khắp tông môn, thôn trấn dưới chân núi Hồ Lô đèn đuốc sáng trưng, ánh sáng lấp lánh khiến lòng người sinh ra khát khao.

"Sẵn tiện nói luôn, đồ ăn vặt của ta sắp hết rồi, mấy quyển truyện cũng đọc xong, hay là ta lén xuống đó chơi mấy ngày?" Sở Tinh Lan là kiểu người nói là làm, bèn dùng một viên tụ khí đan để mua chuộc con tiên hạc đổi lộ trình bay.

Minh Tích Nguyệt không có ở đó, tiên hạc cuối cùng cũng dám mở miệng nói tiếng người: "Tiên trưởng, cái này ta rành lắm! Trước đây Cát trưởng lão thường nhờ ta đưa hắn xuống núi, chọn đường né tránh tai mắt người khác, không ai quen thuộc hơn ta!"

"Thì ra ngươi không phải hạc câm."

"Tiên trưởng cũng có thể coi ta là hạc câm."

Có tiên hạc bên cạnh, Sở Tinh Lan cũng không vội trở về Chiêu Dương Phong, cậu lén lút xuống trấn dưới chân núi Hồ Lô để âm thầm mua sắm.

Trong trấn thỉnh thoảng vẫn có những đệ tử trốn xuống núi mua đồ, nên tình cảnh như Sở Tinh Lan cũng không có gì lạ, những tu sĩ trẻ không chịu nổi khổ cực thanh tu, trốn xuống núi chơi một chút cũng là chuyện thường tình.

Sau khi đã mua đầy đủ đồ ăn vặt, Sở Tinh Lan đi đến một sạp sách, chủ sạp là người phàm, bắt chuyện với cậu:

"Tiên nhân à, mấy người tu tiên các ngài chẳng phải nói tu đạo là phải thanh tâm quả dục sao? Sao mà nhiều người đến mua mấy cái này dữ vậy, ngài là vị tiên nhân thứ năm mươi mốt ghé qua trong hôm nay rồi đó."

Tu sĩ và người phàm bề ngoài không khác nhau mấy, cũng khiến ông ta mở rộng tầm mắt.

Sở Tinh Lan nghĩ bụng, mấy người này còn tìm bạn đời kia kìa, thấy có đáng sợ không?

Như cậu đây, suýt nữa đã bị tình địch bắt về thành hôn rồi đó, còn k*ch th*ch hơn truyện mấy ông viết nữa!

"Ta đang tu vô tình đạo thông qua tiểu thuyết, đợi ta ngộ ra triệt để, ta sẽ đốt hết truyện, vậy là ta có thể phi thăng tại chỗ." Sở Tinh Lan bịa bừa vài câu, rồi cúi đầu nhìn những quyển sách bày ra trước mắt.

Sở Tinh Lan vừa nhìn, mí mắt co giật liên tục, như thể có ai nhỏ dầu ớt vào mắt cậu vậy.

Tại sao truyện ở Thiên Diễn Tông còn hoang dại hơn cả truyện ngoài chợ?!

Rất nhiều... nam x nam!

Sở Tinh Lan còn thấy được câu chuyện giữa sư tôn, sư thúc và một đệ tử vô danh chết trẻ nào đó, mối tình oán hận giữa họ, càng đọc càng thấy táo bạo.

Giới tu chân cũng không thiếu người có sở thích kỳ quặc, từ sư đồ, sư huynh đệ, loạn luân giả, tới tự luyến... đúng là đủ mọi loại thể loại.

Bọn họ cãi nhau xem là tình huynh đệ hay tình thầy trò, ai cũng cho rằng là do yêu mà sinh hận, do tình địch mà phản bội lẫn nhau.

Sở Tinh Lan thấy chỉ toàn là nói nhảm.

Lúc trước sư tôn thu nhiều đệ tử như vậy, ít thì vài chục, nhiều thì cả trăm, bị giết sạch chỉ trong một đêm, chẳng lẽ đều là tình địch?

Sở Tinh Lan nhìn gương mặt sư tôn như đã nhìn thấu hồng trần kia, cũng không giống người chơi bời như vậy.

"Tiên nhân có muốn mua bản này không? Đây là cuốn bán chạy nhất của Thiên Diễn Tông đó, nghe nói tác giả chính là người đã tận mắt chứng kiến mọi chuyện năm đó!"

Sở Tinh Lan: "???"

Tận mắt chứng kiến?!

Sư tôn? Tang sư huynh? Đại sư huynh?

Cậu nhớ chỉ có ba người đó từng tận mắt nhìn thấy mọi chuyện, chẳng lẽ có ai trong số họ viết?

Hay là... người áo đen thần bí kia?

Chẳng lẽ là Tang sư thúc đội mồ sống dậy, chuyển nghề viết truyện kiếm sống rồi?

Dù là ai, Sở Tinh Lan nghĩ tới cũng như bị sét đánh ngang tai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!