Chương 37: Tiêu chuẩn kép đến trình độ đỉnh cao

Sự ngoan ngoãn bất ngờ của Sở Tinh Lan khiến đám đệ tử ngoại môn sững người, không kìm được trừng mắt nhìn cậu.

Sở Tinh Lan, ngươi trông cũng thanh tú nho nhã, mà sao lại có thể chó như thế? Rõ ràng là ngươi dùng thuật pháp đánh bọn ta tơi bời, giờ lại lật mặt nói là bọn ta bắt nạt ngươi?

"Chấp pháp trưởng lão xin hãy xét rõ! Chúng ta tuyệt đối không làm chuyện đó! Rõ ràng là Sở sư huynh ra tay trước, nếu không sao chỉ có mấy người chúng ta bị thương? Phong của bọn họ xưa nay đã có tiền sử gây chuyện rồi!"

Vài tên đệ tử tỏ ra vô cùng đắc ý, trước khi ra tay bọn họ đã điều tra kỹ, khu vực xung quanh căn bản không có ai.

Không bằng chứng, không nhân chứng, ai có thể chứng minh bọn họ ra tay trước? Sự thật là gì không quan trọng, miễn là nói khéo là được. Cùng lắm thì đôi bên chịu phạt, còn tốt thì khiến Sở Tinh Lan ăn thiệt với chấp pháp đường.

Trưởng lão chấp pháp đường cũng đột nhiên thấy khó xử:

"Trường hợp thế này đúng là khó phân xử, quanh đây chẳng có ai, thực hư thế nào cũng khó mà rõ được..."

"Ta có bằng chứng rõ ràng!", Sở Tinh Lan lập tức lên tiếng, "Mời mọi người xem pháp khí mới ta vừa luyện!"

Pháp khí cậu vừa luyện xong đã phát huy tác dụng, hình ảnh được chiếu ra rõ mồn một, cả tiếng lẫn hình sống động như thật khiến tất cả người xem đều trợn tròn mắt.

Sở Tinh Lan thầm gật gù, cái này xài được đấy. Sau này cậu phải luyện thêm mấy cái pháp khí kiểu camera tu chân, đảm bảo ghi hình không góc chết, khỏi lo chuyện bị vu oan giá họa.

Đặc biệt là loại người như Thường Vũ Thư, rất giỏi ba hoa chích chòe, kiểu đó càng phải đề phòng!

Cả nhóm đệ tử kia trơ mắt nhìn cảnh tượng quá khứ hiện về, khi đến đoạn mấy lời khiêu khích tục tĩu mà bọn họ đã nói ra, sắc mặt trưởng lão chấp pháp đường đen như đáy nồi.

Trưởng lão giận đến trợn mắt, ra lệnh cho đệ tử chấp pháp đường áp giải đám người đó xuống, tuyên bố xử phạt ngay tại chỗ:

"Phạt các ngươi đi giúp nông hộ trong trấn của tông môn cày ruộng! Cấm dùng pháp lực! Bao giờ hiểu rõ được cái gì nên làm cái gì không nên làm thì hẵng quay về!"

Đám đệ tử kia lập tức biến sắc:

"Không! Chúng con không muốn làm trâu bò! Thà quỳ trên môn quy ba ngày ba đêm còn hơn!"

Đây là hình phạt đặc biệt của chấp pháp đường, biến phạm nhân thành trâu cày giúp dân cày ruộng. Có đệ tử giám sát, bình thường không ba năm năm thì đừng mong về.

Mấu chốt là mất mặt! Chỉ cần ai đi ngang, nhìn dấu pháp lực là biết ngay ai đã từng làm trâu, chuyện này đủ để người ta cười cả mấy trăm năm không dứt!

Nhiều đệ tử Thiên Diễn Tông thấy thà bị nhốt vài năm trong phòng cấm còn hơn là 'mo mo' làm trâu cho thiên hạ khinh.

Sau khi đám đệ tử bị dẫn đi, Sở Tinh Lan quay sang nhìn đệ tử tạp dịch kia:

"Ngươi không sao chứ?"

Cậu quan sát vài lượt, may mà chỉ là thương ngoài da, không ảnh hưởng đến việc tu hành sau này.

Hắn vừa mới được Đông Phương trưởng lão để mắt tới, nếu có cơ hội bái sư thì tương lai chắc cũng không đến nỗi dễ bị bắt nạt.

Đệ tử tạp dịch kia phủi bụi trên người, tiến lên cúi người hành lễ tạ ơn Sở Tinh Lan. Ánh mắt hắn lướt qua người cậu, vẻ ngoài sạch sẽ, dịu dàng, khí chất thanh thuần vô hại khiến người ta không kìm được muốn nhìn thêm.

"Tại hạ là Khúc Đình Phong, đa tạ ân nhân ra tay tương trợ. Ơn cứu mạng không có gì đền đáp, ta nguyện theo sư huynh về khí phong làm bất cứ chuyện gì."

Nhưng khi nhìn kỹ đệ tử này, rõ ràng khí chất như bạch ngọc không tì vết, lại khiến Sở Tinh Lan cảm thấy cảnh giác trong lòng, trực giác mách bảo người này có vấn đề.

Đại huynh đệ à, ngươi ăn mặc còn sang hơn cả ta, khí chất lại giống y chang mấy kẻ ngồi trên cao nhìn thiên hạ, sao lại làm tạp dịch được?

Ta có lý do để nghi ngờ ngươi đang đóng kịch, trà trộn vào khí phong có âm mưu gì đó!

Sở Tinh Lan lập tức từ chối:

"Không được, ta bị dị ứng với người lạ. Ai tới gần là ta khó thở, tim đập nhanh, đời này đừng mong phi thăng luôn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!