Sở Tinh Lan trước nay vẫn luôn có chừng mực, sau khi đến gần cũng không lập tức ra tay mà núp ở tảng đá bên cạnh quan sát xem có bịp không đã.
Tu chân giới luôn tồn tại những thủ đoạn yêu ma âm hiểm, có thể sẽ bày bố ra một ảo ảnh cầu cứu ở những nơi có âm khí nặng, ví dụ như dưới gốc cây, khơi gợi lòng trắc ẩn muốn xông đến cứu người của tu sĩ, sau đó họ sẽ bị ăn luôn một miếng xuống bụng.
Thi thoảng có những loại yêu ma khác nhân lúc đệ tử trong tông môn không chú ý mà lẻn vào, những chuyện như vậy không thể không đề phòng.
Sở Tinh Lan trông thấy phía xa có một nhóm đệ tử ngoại môn đang bắt nạt một đệ tử tạp dịch, miệng mắng mỏ không ngớt, có vẻ như đã bị chọc giận đến mức mất kiểm soát.
"Dựa vào cái gì mà ngươi được Đông Phương trưởng lão khen! Nếu không phải tại ngươi, ta đã được trưởng lão thu làm đệ tử thân truyền từ lâu rồi."
"Sư huynh, ta không có! Ta chỉ làm theo lời trưởng lão mà thôi, ta không hề cố ý thu hút sự chú ý của ngài ấy."
"Ai tin chứ! Loại người như ngươi cứ thích giả vờ trước mặt người khác để thâm nhập vào tông môn."
Sở Tinh Lan nhìn một hồi, nhận ra người này là bạn cùng lớp vừa nãy trong học cung, tu vi trúc cơ kỳ, trên người còn treo thẻ bài thân phận độc nhất vô nhị của tông môn, chắc có lẽ không phải ảo cảnh.
Một tông môn tiêu chuẩn lại xuất hiện cảnh bắt nạt, trông có vẻ như vừa đến chỗ hẻo lánh đã bị người ta nhắm vào.
Cách đây không lâu có cái người tên Lục Thanh đó cũng tính làm thế này, nhưng lại bị Sở Tinh Lan, vốn chẳng phải người hiền lành liên hợp với Minh Tích Nguyệt diệt khẩu, bây giờ còn đang ở trong phòng giam chép môn quy, chưa chép xong chưa được ra.
Cái tập môn quy dày như gạch nền đó cũng chẳng biết chép đến bao giờ mới xong.
Sở Tinh Lan: "Cứ hễ ra khỏi cửa là lại gặp phải côn đồ, cái vận may này của ta cũng thật trùng hợp quá đi."
Sở Tinh Lan đang nghĩ xem nên chơi âm hiểm một chút, hay dùng biện pháp đơn giản thô bạo xông lên đánh cho bọn họ một trận, cái nào thì có lợi với bọn họ hơn.
"Có cần gì không? Ở chỗ ta có rất nhiều thứ hay ho đấy." Thần thức của Minh Tích Nguyệt hóng hớt không sợ lớn chuyện, ghé vào tai Sở Tinh Lan xúi bậy: "Trong túi trữ vật lúc trước ta tặng ngươi có rất nhiều đồ thú vị, ngươi có thể thử xem."
Lúc Minh Tích Nguyệt ở Hợp Hoan Tông đã luyện chế ra rất nhiều đan dược, đủ loại công dụng sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau.
Sở Tinh Lan nghĩ đến lần trước y dùng đan dược cản trở hành động của hắc y nhân, nhịn không được thò tay vào túi trữ vật xem thử có gì hay ho không.
Lần thò tay này không ổn lắm....
Cái gì mà xuân dược, mê hồn dược, nhuyễn cân tán, khốn tiên tác, vừa nhìn đã biết không phải thứ gì đàng hoàng, trông mà tối cả mắt.
Không nên nghĩ tu sĩ Hợp Hoan Tông có gì đáng tin, bọn họ sẽ ở khắp nơi biến những tình huống bình thường trở nên mờ ám.
Lúc này Minh Tích Nguyệt lại ra dáng thiếu chủ Hợp Hoan Tông rồi.
Cậu mà dùng thật, ngày mai sẽ lan truyền tin cậu phản bội tông môn đầu quân cho Hợp Hoan Tông, từ đó về sau cậu sẽ trở thành một tu sĩ b**n th**.
Đến khi cậu thành công phi tăng về nhà, kiểu gì cũng sẽ bị bắt ngay tại chỗ vì quá b**n th**.
"Lấy nhầm rồi, ở túi khác cơ." Minh Tích Nguyệt ngượng ngùng, y cứ cảm thấy thứ gì tốt thì ném vào trong, quên mất những thứ này đối với một tu sĩ bình thường mà nói là vô cùng kh*ng b*, "Nếu ngươi dùng mấy thứ này với ta, ta sẽ không phản kháng đâu."
Để cho mưa gió bão bùng giật mạnh hơn nữa đi.
Sở Tinh Lan: "...."
Sở Tinh Lan mò đến túi trữ vật khác, lấy ra một bình đan dược[nội bộ hỗn đấu đan]
Thuốc này có thể khiến cho một đoàn thể nội bộ xuất hiện rạn nứt, không phân rõ địch ta dẫn đến công kích lẫn nhau, đây là một trợ thủ gây rối đắc lực.
Sở Tinh Lan cảm thấy thứ này khá tốt, tiện thể cho tiên hạc truyền tin báo cho chấp pháp đường, sau đó chờ đợi.
Mà côn đồ trong tông môn lại bắt đầu tiến đến thời khắc căng thẳng.
Mấy tên đệ tử nội môn thấy tạp dịch có chết cũng không nhận, nhìn vào tay hắn nảy ra một ý nghĩ độc ác: "Vậy thì bọn ta phế luôn ngươi, để xem ngươi còn có bản lĩnh gì!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!