Chương 35: Ta cứ thích lo chuyện bao đồng đấy

Phù tu trưởng lão Đông Phương Ký Bạch là một người khá có trách nhiệm. Nàng thường đi xuống dưới, bước qua bước lại giữa các đệ tử đang luyện tập để giúp họ giải quyết khó khăn, tiện thể quan sát xem có ai là đệ tử hữu duyên với mình không.

Nàng thỉnh thoảng lại khen vài câu, khiến các đệ tử trong tông môn đều sinh lòng ngưỡng mộ, hận không thể lập tức bái sư dưới trướng nàng.

"Trưởng lão, nhìn con một cái đi! Con chính là đứa đệ tử thất lạc nhiều năm của người đó!"

"Con nguyện làm áo bông nhỏ tri kỷ của sư tôn!"

"Đây là...?"

Khi Đông Phương Ký Bạch bước ngang qua chỗ của Sở Tinh Lan, ánh mắt lơ đãng liếc qua một cái, lại chẳng thể bước tiếp

nữa.

Phù văn và trận pháp tinh diệu đến mức ấy, phối hợp tự nhiên không hề gượng ép, sự tinh xảo trong từng nét khắc khiến nàng như bừng tỉnh giữa ban ngày, tựa như bắt gặp trân phẩm đã lâu thất truyền. Trong lòng nàng dậy sóng không yên,  lâu lắm rồi nàng mới thấy thiết kế tinh tế như vậy.

Nàng chỉ hận không thể lập tức cầm lên nhìn cho rõ, muốn xem rốt cuộc đây là ý tưởng kỳ diệu đến nhường nào, nhưng lại sợ làm phiền người đang chuyên chú khắc phù, đành đứng đó bất động.

Những người xung quanh cũng dần nhận ra có điều gì đó khác thường, ánh mắt không ngừng dõi về phía Sở Tinh Lan, càng nhìn càng đổ mồ hôi lạnh.

Sao lại là ngươi nữa?

Đừng cố nữa, đừng cố nữa... còn cố nữa bọn ta biết sống sao.

Ngươi chăm chỉ thế này, tự dưng bọn ta trở thành đám lười biếng mất rồi.

Vì trước đó từng có đủ loại lời đồn kỳ quặc xoay quanh, nên rất nhanh có người nhận ra Sở Tinh Lan chính là tâm điểm của những tin bát quái nọ, lập tức khiến cả đám xì xào bàn tán.

"Chẳng phải hắn là Sở Tinh Lan sao? Ta nghe người bên Lăng Tiêu Tông nói hắn thiên phú bình thường, một công pháp phải nghiền ngẫm nhiều năm mới hiểu nổi, kiếm pháp cũng chẳng ra gì, chẳng có lấy nửa phần thần thái của kiếm chiêu Trang Hạ... Nhưng nhìn hiện tại, đâu giống lời đồn?"

"Đoán chừng Lăng Tiêu Tông nhìn sai rồi. Ây da, giờ hắn là người của Thiên Diễn Tông chúng ta rồi."

"Hừ, mới là phù trận thôi! Ta không tin hắn cái gì cũng tinh thông!"

"Đừng có nói sớm, lỡ đâu hắn thật sự môn nào cũng tinh thông, thì chúng ta chỉ còn nước độn thổ thôi!"

"Với tính khí của Đông Phương trưởng lão, coi chừng lại tranh giành thu đồ đệ! Lại thêm một trận nội chiến nữa cho xem!"

"Sư huynh vừa có nhan sắc lại tài hoa, ta thích! Chỉ tiếc lại tảo hôn từ thuở còn thơ, nếu không ta nhất định nhờ sư tôn đứng ra cầu thân!"

"Ta nghi Minh Tích Nguyệt mê đắm tài hoa của hắn nên mới mặt dày kéo hắn về tông môn!"

"Không cần nghi ngờ! Dựa theo tính tình của Minh sư thúc, chắc chắn là mặt dày mày dạn lôi người ta về! Có đạo lữ là đáng đời!"

"Xen vào tình cảm người khác là thất đức! Mau để họ hòa ly!"

"Ủng hộ hòa ly!"

...

Lúc này, Minh Tích Nguyệt vẫn đang trên đường quay về, hoàn toàn không biết rằng chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, số lượng tình địch của y đã tăng vọt như bay. Đợi khi quay lại, đã có cả một đoàn người trực chờ muốn "cướp đạo lữ".

Sở Tinh Lan lúc này lại đang tập trung toàn lực vào việc vẽ phù, đối với những lời bàn tán bên ngoài hoàn toàn không để tâm, coi như chẳng nghe, chẳng thấy.

Đợi đến khi nét bút cuối cùng hạ xuống, phù văn cùng trận pháp đồng loạt hội tụ vào chiếc trâm ngọc, kim quang lóe lên

- hoàn thành!

Một pháp khí ghi âm, giám sát tự động thế là đã luyện xong!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!