Chương 34: Đông Phương Ký Bạch

Những đệ tử tông môn thức sớm về khuya vừa nhìn thấy có người còn nỗ lực hơn bọn họ cảm thấy trời như sắp sập đến nơi.

"kh*ng b* thế này, sao ta chưa gặp vị huynh đệ này bao giờ nhỉ, đến từ tối qua đó à?"

"Sao có thể có người còn nhanh hơn chúng ta chứ? !"

"Trời vừa tờ mờ sáng ta đã phi qua đây, mà sao hắn đã ngồi luôn chỗ này rồi?! Đây chính là đệ tử nhà người ta đó sao?"

"Là đệ tử chân truyền của khí phong, lại thêm một tên thích đánh người à? Trông phong thái có vẻ không giống lắm."

"Trước khi Cát Kiếm Bình đánh người ngươi thấy hắn có giống không?"

"Đã là đệ tử chân truyền rồi mà còn nỗ lực như thế, chúng ta còn có lý do gì để không cố gắng đây?"

------------

Phía sau truyền đến tiếng xì xào thì thầm không dứt, kéo tâm trí đang phiêu đãng của Sở Tinh Lan trở về thực tại. Nhìn thấy các đệ tử lần lượt tiến vào, cậu khẽ hắng giọng một tiếng.

Để tránh bị người khác nhận ra mình đang miên man suy nghĩ vớ vẩn, Sở Tinh Lan càng ngồi thẳng tắp như tùng bách, giả vờ như đang nhập định, tuyệt đối không phải đang tưởng tượng mấy chuyện mười tám cộng.

"Sở sư đệ, ngươi đang nghĩ gì vậy? Mặt đỏ thế kia, trong người không khỏe à?"

Tang Tịnh Viễn vừa ngồi xuống bên cạnh, thấy mặt cậu ửng đỏ, lập tức lên tiếng hỏi han đầy quan tâm:

"Tu hành dẫu quan trọng, cũng phải lấy thân thể làm gốc."

Mặt và vành tai của cậu vẫn còn lấm tấm hồng, ánh mắt như mặt hồ ngày thu, so với dáng vẻ lạnh nhạt xa cách thường ngày, hôm nay lại có thêm vài phần sức sống,  nhìn qua không giống con rối vô tình nữa, mà thật sự là một người sống.

Tang Tịnh Viễn nhìn cậu, cảm thấy dáng vẻ này thật quen mắt, như thể từng thấy qua ở đâu đó...

Sau đó, những hình ảnh liên quan đến thảm án yêu hận tình thù đao kiếm tương tàn lập tức hiện lên trong đầu hắn.

Tu hành thời gian đủ dài, mấy chuyện vì tình sinh oán, vì yêu hóa hận, hắn đã thấy nhiều đến chán.

Mà hắn, thân là một tu sĩ tu vô tình đạo thật sự không muốn dính líu chút nào đến mấy mớ nhân tình thế thái đó.

Sở Tinh Lan nhìn Tang Tịnh Viễn, người tựa như một thanh kiếm lạnh, vừa ngồi xuống, người xung quanh lập tức tự giác tản ra, cậu cảm thấy có chút kinh ngạc.

"Tang sư huynh, sao huynh lại đến đây?"

Nếu cậu nhớ không lầm, trận pháp và phù chú của Tang Tịnh Viễn cũng chẳng kém, căn bản không cần đến chỗ này chen chúc học cùng bọn họ.

Tang Tịnh Viễn đáp:

"Ta đến giữ chỗ thay cho một cố nhân. Nàng ngưỡng mộ Đông Phương trưởng lão đã lâu, luôn mong có ngày được bái nhập môn hạ. Ta vừa dịp có thời gian, tiện đường nên đến trước."

Phù phong chủ Đông Phương Ký Bạch  là người có tài nghệ sâu sắc về phù trận, lại thích truyền đạo khắp nơi, luôn tiện tay thu nhận đệ tử, cho nên không ít người muốn đến thử vận may, xem có cơ hội trở thành đệ tử nội môn hay không.

Học cung xưa nay chỉ có lèo tèo vài ba đệ tử, bỗng chốc chật ních người.

"Tang sư huynh, huynh cũng đi chiếm chỗ giúp người ta nữa à, trông sống động hơn bình thường đấy." Sở Tinh Lan có phần ngạc nhiên, Tang Tịnh Viễn xưa nay là người lạnh như băng, cổ hủ đến mức cứng nhắc, mà giờ lại chịu làm chuyện như thế. Cậu còn tưởng hắn là kiểu người sẽ nghiêm mặt từ chối cơ.

"Tang sư huynh, huynh thích giúp đỡ thế này, chi bằng đừng tu vô tình đạo nữa, đổi qua tu thương sinh đạo đi?"

Tang Tịnh Viễn đáp: "Ta nào phải cây cỏ vô tri. Trong tông môn có mấy bằng hữu thân thiết, tiện tay giúp một chút cũng là chuyện thường tình."

Hắn chỉ tu vô tình đạo, có phải tu đạo gặp người là giết đâu.

Sở Tinh Lan đang rảnh rỗi, bèn âm thầm dò hỏi Tang Tịnh Viễn chuyện về sư tôn Tang Lâm Vãn của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!