Minh Tích Nguyệt nghe thấy lời khiêu khích của Sở Tinh Lan, khóe môi nhếch lên một nụ cười nguy hiểm. Thiếu niên có dung mạo rực rỡ bất ngờ tiến sát lại gần, ép Sở Tinh Lan đến mức không còn chỗ nào để lùi.
"Đây là do ngươi tự yêu cầu đấy nhé. Những chuyện khác ta không dám nói, nhưng hôn ngươi, ta vẫn dám."
Sở Tinh Lan vẫn luôn không chịu thừa nhận tình cảm của Minh Tích Nguyệt dành cho cậu là xuất phát từ chân tâm, chỉ cho rằng đó là sự cố chấp với quá khứ. Thế thì hôm nay, y sẽ để Sở Tinh Lan nhìn rõ lòng y.
Dù là 'Ngưng Hương Tiên Tử' hay Sở Tinh Lan, y cũng chỉ thích con người này mà thôi.
Lưng tiên hạc không lớn, cả hai đứng sát nhau có phần chật chội. Khi Minh Tích Nguyệt ép sát lại, Sở Tinh Lan không còn đường lui. Nếu tiếp tục lùi nữa, cậu sẽ ngã khỏi lưng hạc mà rơi xuống.
Sở Tinh Lan nhìn Minh Tích Nguyệt mỗi lúc một đến gần, trong lòng bỗng nhiên giật thót.
"Minh Tích Nguyệt, ngươi định làm gì? Ngươi thực sự muốn hôn ta sao? Ngươi quên mất mình thích nữ nhân rồi à?"
Đôi môi của Sở Tinh Lan vốn đã đẹp, lúc nói chuyện lại khẽ mở khẽ khép, trông vô cùng mê hoặc. Hôn lên chắc chắn sẽ rất thoải mái.
"Đừng nói chuyện."
Minh Tích Nguyệt vòng tay ôm lấy eo Sở Tinh Lan, không để cậu lùi về sau, tránh cho người bị ngã xuống. Gương mặt yêu diễm của y ngày càng phóng đại trước mắt Sở Tinh Lan, gần đến mức có thể đếm được từng sợi lông mi cong dài, kèm theo nhan sắc gây chấn động thị giác.
Minh Tích Nguyệt chưa kịp hôn lên môi cậu, đã bị bàn tay trắng trẻo của Sở Tinh Lan chặn lại. Bàn tay kia không giống như đang cản trở, mà lại như đang mời gọi.
Y khẽ bật cười, tiếp tục cúi xuống hôn, như thể đang hôn môi cậu vậy. Đầu lưỡi còn cố tình l**m nhẹ vào lòng bàn tay Sở Tinh Lan, hơi ẩm ướt khiến người ta tê dại cả người.
Thật đúng là một con hồ ly tinh!
Sở Tinh Lan vốn dĩ nhạy cảm, nơi nào cũng là điểm mẫn cảm. Cảm giác nóng rực nơi lòng bàn tay như ngọn lửa châm ngòi, khiến mặt cậu tức đỏ bừng. Như thể Minh Tích Nguyệt không chỉ hôn bàn tay, mà là đang hôn khắp cơ thể cậu vậy.
Cậu muốn rút tay lại theo bản năng.
Nhưng lại không dám.
Bởi vì một khi rút tay lại, Minh Tích Nguyệt sẽ lập tức thuận thế mà hôn lên môi cậu!
Tên này... thực sự dám đưa lưỡi ra ư?!
Y quá đáng lắm rồi!
Từ xa nhìn lại, bọn họ ôm chặt nhau trên lưng tiên hạc, gương mặt gần đến mức như dán vào nhau. Ngay cả lớp lông tơ trên mặt cũng có thể thấy rõ, trông chẳng khác gì đang hôn môi thật sự.
"Thình thịch, thình thịch, thình thịch..."
Sở Tinh Lan nghe rõ tiếng tim đập dồn dập như tiếng trống trận vang lên trong lồng ngực. Nhịp tim hỗn loạn đến mức chẳng thể phân biệt đó là của ai.
Cậu nhìn sâu vào đôi mắt của Minh Tích Nguyệt, thấy được d*c v*ng không chút che giấu trong đó.
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu.
Minh Tích Nguyệt... có lẽ không còn thẳng nữa rồi.
Cuối cùng, cậu nhịn không được mà buột miệng:
"Huynh đệ à, ngươi cong rồi đó!!"
Sở Tinh Lan bỗng có cảm giác tội lỗi sâu sắc, cậu đã thành công bẻ cong một tu sĩ rồi!
Minh Tích Nguyệt hôn lên lòng bàn tay cậu thật lâu mới chịu buông ra, lùi lại một chút. Đôi môi diễm lệ nở nụ cười đầy thỏa mãn:
"Đa tạ khoản đãi. Nếu lần sau có thể hôn môi thì càng tốt. Tinh Lan à, lần sau không được nuốt lời đâu đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!