Thiếu niên cưỡi hạc xuyên qua mây mù, một tay chống cắm, nhìn tầng mây mờ mịt phía dưới, điều này khác hẳn với xã hội hiện đại mà cậu từng trải qua, thích thú đến mức khiến người ta phải tấm tắc khen ngợi.
"Đến tu chân giới lâu quá suýt chút nữa tưởng mình là người ở đây, tu tiên cũng biết luôn rồi."
Nếu là trước đây, cậu chắc chắn không dám nghĩ đến cuộc sống bình dị của mình trong tương lai sẽ phi thăng thành tiên.
Đúng lúc này, tiếng gào thét truyền đến một cách bất ngờ của Minh Tích Nguyệt suýt chút nữa đã khiến Sở Tinh Lan đang nhập vai thiếu niên ưu sầu bị dọa rơi khỏi tiên hạc.
Cậu lấy tín vật tông môn ở bên eo lên nhìn, tuy y không ở cạnh mỗi giây mỗi phút, nhưng y như dã quỷ âm hồn bất tán đeo bám theo Sở Tinh Lan.
Trước nay vẫn vậy, chưa từng thay đổi.
Sở Tinh Lan nhìn thân ảnh của Minh Tích Nguyệt đột nhiên xuất hiện bên người mình, cậu cũng đã quá quen với điều này: "Tín vật của tông môn còn có cả thần thức của ngươi, ngươi đúng là thần thông quảng đại. Từ trước đến nay, ta đi đến đâu cũng xuất hiện bóng dáng của ngươi."
Minh Tích Nguyệt vừa hiện thân đã lập tức nhận sai.
"Hôm đó là ta không tốt, chưa nghiên cứu rõ công pháp dùng để làm gì đã lôi kéo ngươi tu luyện cùng, gây ra sai lầm, ngươi đừng đi. Ngươi mà đi ta lại phải một mình."
Bế quan tu luyện suýt chút nữa tu cho đạo lữ chạy mất, nói ra còn chẳng ai tin.
Tiên hạc đang âm thầm quan sát nghe đến đây cũng phải trợn mắt há miệng: "..."
Đây là nội dung mà một tiên hạc ngây thơ thuần khiết như nó có thể nghe sao?
Các ngươi rốt cuộc đã làm cái gì?
Chỉ hận tư chất nó thông minh từ chớm bé, sớm đã thành tinh nghe hiểu tiếng người, lúc cõng tu sĩ bay khắp nơi nghe được không ít bí mật.
Chắc nó sẽ không bị người ta giết hạc giệt khẩu đó chứ?!
Sở Tinh Lan: "Xin đừng nhắc chuyện này nữa, ta đã quên đi rồi, giữa thẳng nam chúng ta căn bản không cần để ý cái này. Ta chỉ đến học cung mà thôi, thế mà ngươi cũng ra đây cản đường."
Một câu đã quên của Sở Tinh Lan đâm thẳng qua trái tim Minh Tích Nguyệt, y không can tâm: "Ta cũng chỉ vì duyên phận mới qua đây cản đường."
"Tào lao, hồi trước lúc nào ngươi đột nhiên xuất hiện cũng là cản đường để đánh nhau với ta!"
Lúc hai người còn coi như là tình địch, y cũng xuất hiện bất thình lình như vậy.
Minh Tích Nguyệt thật sự sẽ trùm bao tải đánh tình địch, cản đường quyết đấu đã là chuyện thường như cơm bữa.
Có một lần hệ thống của Sở Tinh Lan phát ra một nhiệm vụ cưỡng chế, phải giết người vô tội, nhiệm vụ này đi ngược với nguyên tắc của Sở Tinh Lan, cậu không chịu tiếp nhận.
Sở Tinh Lan thật sự rất sợ một ngày nào đó mình sẽ biến thành một đại ma đầu giết người không chớp mắt, nếu như vậy, cậu sẽ triệt để dung nhập vào cái thế giới giết người đoạt bảo này.
Hệ thống: [Ký chủ... ngươi không thể phản lại ta... ngươi là... rè rè... trừng phạt....]
Theo âm thanh điện tử vang lên, không ít vết thương đột nhiên xuất hiện trên người Sở Tinh Lan, cậu cắn răng chịu đựng không rên một tiếng, vẫn không quy phục hệ thống.
"Nếu ngươi phải làm thế, vậy chẳng bằng giết ta luôn cho rồi. Ta mà làm chuyện sai trái, về nhà cha mẹ ta sẽ không vui đâu."
Không giết người vô tội là nguyên tắc của Sở Tinh Lan, cậu không phải con rối chỉ biết giết người, cậu là một con người.
Hệ thống rác rưởi, ngươi không giết được ta, ta thề phải g**t ch*t ngươi!
Minh Tích Nguyệt luôn xuất hiện đúng lúc để gây phiền phức cho tình địch là cậu, cắt đứt những thứ này.
"Sở Tinh Lan, nghe nói ngươi phụ bạc Ngưng Hương Tiên Tử, đánh một trận đi." Lúc Minh Tích Nguyệt cản đường thường hay dựa vào vách đá bên đường, đôi mắt hồ ly hung hăng trừng cậu, thanh kiếm trong tay ảnh hưởng bởi nộ khí của y phát ra tiếng kêu, "Hai ta quyết đấu một trận, ta xem ngươi rốt nghĩ gì mà dám phụ bạc nàng, quay ra ái mộ sư tôn của ngươi, hôm nay ta phải cho ngươi nếm mùi mà về."
Thanh linh kiếm rời vỏ, vạch một đường xuống đất như con sông ngăn cách trước mặt Sở Tinh Lan. Thanh kiếm tỏa ra khí tức không lành, không rõ lai lịch thế nào mà ngay cả hệ thống cũng phải kiêng dè.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!