Chương 29: Công pháp đứng đắn thì có thể có vấn đề gì?

Sở Tinh Lan nghĩ, công pháp đứng đắn thì có thể có vấn đề gì được, thần sai quỷ khiến đồng ý luôn.

Chính cậu cũng đã tận tay kiểm tra một lượt, phiên bản 'đứng đắn' này, cũng chẳng khác gì mấy công pháp bình thường, toàn là những nội dung khô khan, khó hiểu, chẳng hề khiến người ta có bất kỳ ý nghĩ đen tối nào.

Cậu tin chắc đây chỉ là một phương pháp tu luyện chính thống giữa các tu sĩ giúp đỡ lẫn nhau mà thôi.

Minh Tích Nguyệt lại không mấy chắc chắn về công pháp xa lạ này, do dự một chút rồi muốn từ bỏ: "Hay là ngươi suy nghĩ lại đi?"

Dựa vào hiểu biết của y về đám sư huynh đệ chuyên đi đào hố của Hợp Hoan Tông, y luôn có linh cảm bản công pháp được coi là 'đứng đắn' này chắc chắn có một cái bẫy đang chờ họ nhảy vào.

Y lo rằng nếu có chuyện gì không ổn, Sở Tinh Lan sẽ trở mặt với y, rồi truy sát y khắp nơi.

Chuyện này tuyệt đối không được xảy ra!

Sở Tinh Lan chẳng hiểu gì cả: "Sợ cái gì? Hai tên nam nhân thẳng tắp như chúng ta thì có thể xảy ra chuyện gì chứ? Tu tiên vốn là nghịch thiên mà đi, không thể nhát gan được! Cứ xem như huynh đệ tốt giúp đỡ nhau thôi."

Cậu tuyệt đối không thể tỏ ra nhát gan trước mặt Minh Tích Nguyệt!

Cái chữ 'huynh đệ' này khiến Minh Tích Nguyệt cảm thấy chói tai, nhưng y cũng chẳng thèm đôi co.

Minh Tích Nguyệt nghĩ, dù sao thì hai người cũng chỉ tu luyện thôi, đâu không chạm vào nhau đâu, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì lớn, "Vậy chúng ta bắt đầu đi."

Thế là hai người bắt đầu tu luyện nguyên thần.

Rất nhanh sau đó, Sở Tinh Lan hối hận rồi.

Cậu không nên tin rằng công pháp xuất thân từ Hợp Hoan Tông có thể có phiên bản đứng đắn! Cái gọi là 'đứng đắn' chẳng qua chỉ là phiên bản ẩn dụ và dùng lối diễn đạt hoa mỹ hơn mà thôi!

Dù quá trình tu luyện không hề có bất kỳ sự tiếp xúc nào, nhưng nguyên thần của hai người lại bị hấp dẫn lẫn nhau, linh lực giao hòa, tạo nên một loại cảm giác run rẩy khó diễn tả, khiến cả hai đều có chút... quá mức sung sướng.

Cảm giác này... không đúng lắm thì phải...

Đây chẳng phải là phiên bản tu chân của thể loại ý thức lưu(*) sao?!

(*) Ý thức lưu: Tuy không đụng chạm thể xác nhưng vẫn cảm nhận được kh*** c*m sâu sắc về mặt tinh thần

Sau một vòng tu luyện, Sở Tinh Lan nhũn hết cả chân, suýt nữa đứng không vững, gương mặt đỏ bừng, hận không thể khiến thời gian quay ngược trở lại.

Mất mặt quá đi mất!

Minh Tích Nguyệt chu đáo đỡ lấy cậu, nhưng ngay cả y cũng cảm thấy có chút kỳ lạ: "Ngươi không sao chứ?"

Lúng túng thật rồi. Y quả nhiên không nhìn lầm đám sư huynh đệ chuyên đi đào hố của mình, cái hố lần này đào đúng là vừa sâu vừa chuẩn!

Sở Tinh Lan tức giận đến mức nghiến răng, hai má đỏ ửng càng khiến cậu trông đẹp đến mê người, suýt chút nữa làm Minh Tích Nguyệt thất thần: "Lần sau ta mà còn tin lời ngươi, ta làm chó!"

Minh Tích Nguyệt cảm thấy mình có chút oan ức, thở dài một hơi, giọng điệu u oán: "Là ai nằng nặc đòi thử trước? Ta mới là người bị chiếm lợi đây này"

Y cũng không ngờ kết quả lại thành ra thế này, khiến hai người chẳng khác gì đám thiếu niên lén lút nếm thử trái cấm sau lưng gia đình, bây giờ rơi vào tình cảnh bối rối, không biết làm gì.

Sở Tinh Lan: "..."

Tự mình hại mình!

Không! Ta tuyệt đối không thừa nhận chuyện này là một dạng song tu! Chúng ta chỉ là hai huynh đệ tốt giúp đỡ lẫn nhau mà thôi!

Minh Tích Nguyệt đưa Sở Tinh Lan ra khỏi không gian thần thức: "Ngươi về trước đi, ta xử lý xong mọi chuyện bên này thì sẽ quay về tông môn tạ lỗi với ngươi."

Nguyên thần của Sở Tinh Lan trở lại thân xác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!