Chương 26: Tìm cảm giác kích thích đó

Khí phong đột nhiên nhộn nhịp trở lại, những đồng môn tò mò về xe lăn điện của Sở Tinh Lan đã kéo nhau qua đây để tìm thiên tài đã sáng tạo ra nó.

Diệp Khinh Chu vô cùng gấp gáp, vây quanh đại sư huynh truy hỏi không ngừng, hỏi mà không ra chắc hắn sẽ đứng lì ở cửa không chịu đi.

Cát sư huynh bất lực trước đám đồng môn đang vây lấy mình, nghĩ bụng sao Sở Tinh Lan đi tông vụ điện lĩnh tiền thưởng mà lâu thế không biết!

Sư đệ, mau về đi! Ta không muốn dây dưa với bọn họ nữa!

"Ngươi là người của ngự thú phong, hỏi chuyện này làm gì? Lại muốn dắt linh thú ra ngoài à? Lần trước ngươi nói dắt chó đi dạo, kết quả là ôm nó đi bộ. Lần này định chế tạo pháp khí để đẩy nó đi hả?" Cát sư huynh quá rõ tính tình của Diệp Khinh Chu.

Diệp Khinh Chu dai như keo chó, bám riết không buông:

"Cát sư huynh, nói cho chúng ta biết đi, vị thiên tài luyện khí đó rốt cuộc là ai? Đây chắc chắn là một đại sư luyện khí tương lai, ta phải tạo mối quan hệ tốt!"

Hắn đã để mắt đến món pháp khí này trong tông môn từ lâu, nay có nhu cầu nên kéo đồng môn cùng đến.

Đệ tử mới nhập môn dễ lừa gạt, không nhân lúc này kiếm lời thì đợi đến bao giờ?

Trước sự nhiệt tình của hoàng ngưu trong tu chân giới, Sở Tinh Lan đương nhiên sẽ không phụ lòng họ, lập tức bước lên chào hỏi, cố gắng nở nụ cười hiền hòa nhất:

"Sư huynh, sư tỷ, các vị đang tìm ta sao?"

Diệp Khinh Chu vừa thấy Sở Tinh Lan như gặp phải quỷ, lùi lại liên tục, suýt nữa thì quay đầu bỏ chạy.

"Vị sư đệ này trông quen quá... Hình như ta đã gặp ở đâu rồi... Chắc là ta mơ hồ quá, ta đi bế quan tỉnh táo lại đây."

Đây chẳng phải là người suýt nữa bị hắn lừa tiền ngay cửa tông môn, đạo lữ của Minh Tích Nguyệt

- Sở Tinh Lan sao? Hắn còn bị Minh Tích Nguyệt hiểu lầm có ý v* v*n đạo lữ của y, suýt chút nữa đã bị bổ một nhát rồi.

Sao hắn lại ở đây?!

Còn cười đáng sợ như vậy... chẳng lẽ đã phát hiện ra ý đồ lừa bịp của mình? Sở Tinh Lan này không đơn giản!

"Người đó chính là ta, ngươi không hài lòng?"

Diệp Khinh Chu như gặp phải chuyện gì đó khó có thể tin nổi: "Ngươi vào khí phong rồi? Ta còn tưởng người sẽ theo Minh sư thúc vào Tử Hà Phong."

Diệp Khinh Chu không ngờ đệ tử mới vào khí phong đó chính là Sở Tinh Lan, vì đa phần đạo lữ thường sẽ thích ở cùng một phong, dù thế nào cũng không thể gia nhập phong đối địch được.

Hơn nữa, quan hệ giữa hai phong không tốt, điều này chẳng phải sẽ khiến tình yêu của bọn họ gia tăng thêm một chướng ngại sao?

Đôi phu phu này cũng thật biết chơi.

Sắc mặt của Diệp Khinh Chu đổi qua đổi lại, hắn bổ não ra cả mớ chuyện kì lạ.

Sở Tinh Lan mặt dày thừa nhận: "Bọn ta thích theo đuổi cảm giác k*ch th*ch, muốn tận hưởng sự sảng khoái này. Diệp sư huynh có hứng thú với bọn ta à?"

"Thôi khỏi thôi khỏi, miễn cho bị người khác hiểu lầm, đến lúc đầu mình khó giữ."

Diệp Khinh Chu thở dài một hơi.

"Tiểu tình lữ bây giờ thật biết cách chơi."

Sở Tinh Lan cũng lười tranh cãi với hắn, hỏi thẳng bọn họ rốt cuộc muốn làm gì?

Diệp Khinh Chu thẳng thắn nói rõ mục đích, hắn đến để đặt một chiếc xe lăn điện tốt cho đại sư huynh bị tàn tật đôi chân, giúp sư huynh có thể tự do di chuyển.

Đại sư huynh của ngự thú tông vì không may gặp chuyện ngoài ý muốn mà mất đi khả năng đi lại, vì tự ti nên quanh năm suốt tháng không ra khỏi cửa, tình cảm sư huynh đệ của bọn họ cũng rất tốt, Diệp Khinh Chu lúc nào cũng mong hắn ra ngoài khuây khỏa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!