Hôn lễ ngày hôm ấy.
Khắp nơi được trang hoàng rực rỡ, tưng bừng náo nhiệt. Đến cả linh hạc trên Chiêu Dương Phong và linh thú Vượng Tài cũng được buộc một đóa hoa đỏ rực trên cổ, vừa nhìn đã biết là nhà có hỷ sự.
Ban đầu Sở Tinh Lan còn hơi sợ kết hôn, nhưng Minh Tích Nguyệt và bọn họ nhiều lần bảo đảm trong buổi tiệc đều là đệ tử đồng môn và bạn bè thân thiết, sẽ không có người ngoài.
Lúc này Sở Tinh Lan mới yên tâm.
Bọn họ thì có thể mời được bao nhiêu người chứ.
Nhưng sau khi cậu thấy một biển người chật ních thì ngẩn cả người, nhiều lần xác nhận xem có phải mình đến nhầm chỗ rồi không.
Đây ít nhất cùng phải có mấy nghìn đến cả vạn tu sĩ, quy mô không khác mấy so với lần trước trước vây công Đại Vu, không biết còn tưởng sắp phải đi đánh chỗ nào đó.
"Tích Nguyệt, đồng môn và bạn bè thân thiết có phải hơi nhiều rồi không?" Sở Tinh Lan chảy mồ hôi khắp lưng, đột nhiên không dám ra ngoài nữa, "Quan hệ của các ngươi cũng rộng rãi quá đi."
Thế này phải mời rượu đến lúc nào mới hết?
Minh Tích Nguyệt: "Ta gọi hết chí hữu của ta đến."
Người của Thiên Diễn Tông và Hợp Hoan Tông thì chắc chắn phải có mặt, người đương nhiên không ít được, ngoại trừ Lăng Tiêu Tông ra, còn người của những tông môn nhận được thiệp mời nữa.
Minh Tích Nguyệt nghĩ bụng, hôn lễ của bọn họ không thể ít người được, người càng đông càng thể hiện độ hoành tráng.
Đại sư huynh và Tang Tịnh Viễn bên đó cũng tích cực mời bạn bè.
Nhân duyên của đại sư huynh tốt, tới một đống người.
Phía Tang Tịnh Viễn thì có không ít đồng tu vô tình đạo mặt lạnh như núi băng.
Người nào cũng là tu sĩ giỏi kết giao.
Dù có như thế nào, cả Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt cũng đều đã khoác lên hôn phục rồi, cứ theo như quy trình thành thân đã được định trước mà tiến hành thôi.
Quy trình kết hôn trong tu chân giới không khác phàm nhân là bao, chỉ là thêm một bước kết hợp đạo lữ khế trước mặt thiên đạo và mọi người, cũng không khác mấy.
Thiên đạo nghe thấy có người muốn lập đạo lữ khế, thò đầu ra nhìn, nhận ra là người quen thì theo như thường lệ hỏi một câu.
[ Các ngươi có bằng lòng vĩnh kết đồng tâm, ân ái một đời, trở thành đạo lữ chung sống một đời cùng đối phương không? ]
Hai người cũng đồng thanh: "Bằng lòng."
Vào khoảnh khắc hoàn thành nghi lễ, Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt cảm nhận được thần hồn của bọn họ đã được khắc lên dấu vết gì đó, có thể cảm nhận được thần hồn của đối phương, càng thêm thân mật.
Dù không ở gần đối phương, thì cũng vẫn có thể nghe được nhịp tim của đối phương.
Kim quang chiếu xuống!
Sau đó lại là đủ các quy trình phức tạp trong lễ thành hôn của tu chân giới, hai người tiếp tục làm theo các bước.
Hôn lễ vừa rườm rà vừa phức tạp, bận rộn hết một ngày khiến hai người bọn họ mệt rã rời, còn mệt hơn cả đấu pháp với Đại Vu.
Đêm động phòng hoa chúc.
Sở Tinh Lan đang đếm lại tiền mừng và quà cáp mà mọi người tặng, đống quà chất thành một ngọn núi nhỏ này khiến Sở Tinh Lan đang mệt mỏi bỗng trở nên tỉnh táo hẳn, tò mò không biết tu sĩ trong tu chân giới sẽ tặng quà gì.
Nhìn đi nhìn lại không phải linh thạch pháp bảo thì cũng là thiên tài địa bảo, vô cùng phù hợp với phong các của tu chân giới.
"Đây là quà của sư tôn sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!