Chuyện này kết thúc được một đoạn thời gian, các đệ tử của tiên môn ai về nhà nấy, tự tìm sư tôn của mình, tu chân giới lại một lần nữa yên bình trở lại.
Chiêu Dương Phong tạm thời không yên bình nổi.
Minh Huyền vừa phi thăng, Chiêu Dương Phong không còn người quản.
Chiêu Dương Phong chỉ còn lại hai người, việc chia chác tài sản của Minh Huyền sau khi phi thăng là chuyện đương nhiên, tiện thể tiếp nhận xử lý công vụ của Chiêu Dương Phong.
Cát Kiếm Bình thân là đại sư huynh, bình thường cũng hay xử lý công vụ của Chiêu Dương Phong, thế là hắn gánh vác sự kỳ vọng thăng cấp lên vị trí trưởng lão, trở thành tân phong chủ của Chiêu Dương Phong.
Nghe được tin tức này, Cát Kiếm Bình đang sứt đầu mẻ trán lập tức điên cuồng xoa bụng của Vượng Tài để giải tỏa áp lực, chỉ ước gì có thể dọn đồ lang bạt chân trời ngay trong đêm.
"Không! Ta không muốn làm phong chủ! Tiểu sư đệ, cứu với! Đệ cũng là trưởng lão trong tông môn, mau tiếp nhận Chiêu Dương Phong đi." Đối mặt với một đống công việc cần phải xử lý, hai mắt Cát Kiếm Bình tối sầm lại, chỉ muốn làm biếng, hoàn toàn không chấp nhận được chuyện này, "Sư tôn người mau về đi, con không muốn làm, con chỉ muốn ngày nào cũng tìm một chỗ để phơi nắng làm biếng."
Khi làm đại sư huynh, hắn ngày ngày dậy sớm làm việc đến tối, vừa xử lý công việc vừa kiếm tiền, có đôi khi còn phải chăm sóc các sư đệ sư muội, chăn tiên hạc, khó khăn lắm mới rảnh rỗi được một đoạn thời gian, sao lại bắt hắn làm nhiều như vậy?
Đây là chuyện mà con người làm ra sao?
Đại sư huynh lại cảm thấy trời sập rồi.
Hắn cảm thấy mình chính là một con lừa lao động, tu hành lâu như vậy còn chưa được nghỉ ngơi.
Hắn hi vọng Sở Tinh Lan có thể nhận lấy gánh nặng này, như vậy hắn có thể quang minh chính đại làm biếng khắp nơi rồi.
Dù sao phong bọn họ cũng chẳng có mấy người, ai làm cũng như nhau cả mà.
Sở Tinh Lan từ chối không cần nghĩ.
Cậu không ngồi nổi vị trí này, bảo cậu xử lý đống này thì thà ra ngoài bắt vài con yêu ma còn hơn.
"Không không. Đại sư huynh, huynh ráng chịu khó một chút đi, người giỏi thì làm nhiều mà. Dạo này ta sẽ giúp huynh một tay. Trước huynh chẳng nói muốn thu đồ đệ còn gì? Vậy xuống núi nhận một trăm tám mươi đệ tử đi, lúc đấy chẳng phải sẽ có người phụ việc sao?"
Chỉ cần đại sư huynh thu đệ tử đủ nhiều, đến lúc đó đệ tử làm công trong Chiêu Dương Phong sẽ tăng lên.
Nhiều người rồi còn sợ không có người làm việc sao?
Cát Kiếm Bình lắc đầu: "Ban đầu ta muốn nhận đệ tử, là tính để sư tôn đau đầu chúng nó không đánh ta nữa, chứ không phải nhận về để thêm rắc rối cho ta. Sau này chắc chắn sẽ nhận đệ tử, nhưng không phải bây giờ."
Tuy sư tôn không đánh hắn nữa.
Nhưng sư tôn lại đột nhiên lắc người một cái đã biến thành hai người, lại còn là kẻ sau màn đã phi thăng, chuyện này khiến hắn rất khó xử.
Cát Kiếm Bình phiền lòng muốn chết.
Sở Tinh Lan khuyên thêm một câu: "Lỡ như bọn họ là đệ tử ngoan thì sao?"
Chỉ cần nhận nhiều đệ tử, không đụng chúng lát cắt quái dị của Tang Lâm Vãn, chắc chắn sẽ có vài người đáng tin.
"Chúng ta làm đệ tử lâu như vậy, đệ thấy chúng ta có ngoan không?" Đại sư huynh cau mày, dùng chính bọn họ làm ví dụ, hắn cảm thấy dựa vào đồ đệ thì không đáng tin, "Đệ còn còn mong chúng nó không phải quỷ gây họa? Đến lúc lại phải chạy khắp nơi dọn dẹp hậu quả cho chúng nó."
Đại sư huynh nhìn lại cách hành xử ngày thường của sư tôn và ba đồ đệ, thôi thì đừng nên ôm quá nhiều hi vọng với chuyện này.
"Cũng không phải."
Sở Tinh Lan cũng im lặng trước chuyện này.
Mấy người bọn họ đã đủ loạn lắm rồi.
Còn thêm mấy người nữa, chắc đại sư huynh sẽ phải trốn khỏi Thiên Diễn Tông ngay trong đêm mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!