Thứ đó có lực sát thương quá lớn, là át chủ bài mới do Sở Tinh Lan nghiên cứu ra.
Nhìn thấy huyết tế trận đã sắp hoàn thành, Sở Tinh Lan cũng chỉ đành nhịn đau lấy ra.
Nói rồi, Sở Tinh lan ném về phía Minh Huyền vài viên đá màu đen, còn biết tự động đuổi theo, tu sĩ bị nó tấn công gần như không có đường thoát.
Minh Huyền biết bình thường Sở Tinh Lan có nhiều mưu mẹo, vật này của cậu trông có vẻ tầm thường nhưng lực sát thương lại vô cùng đáng sợ.
Hắn nghiêng người tránh mấy viên đá đen đó, nhưng chúng nó lại như có mắt đuổi theo sát sao, một mực quấn lấy Minh Huyền, giống như một đám oan hồn cắn chặt không chịu buông.
Minh Huyền lấy ra vài món pháp khí ném ra trước khi chúng nó đuổi kịp, trong khoảnh khắc chạm nhau, một sức mạnh khổng lồ lập tức bùng nổ.
Trong phạm vi ngàn dặm, tất cả gần như bị san bằng, một cây cỏ cũng không chừa!
Có thể gọi đây là máy gặt tu sĩ.
Dưới sự công kích không khác biệt địch ta này, tu sĩ bình thường cảm nhận được nguy hiểm đều sẽ chạy thật xa, sức mạnh này thật sự khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Bọn họ cũng thắc mắc trong lòng, tu chân giới có pháp khí kh*ng b* như vậy như bao giờ thế?
Nhưng khi nhớ đến sự tồn tại của Sở Tinh Lan, thì bọn họ lại cảm thấy chuyện này rất hợp lý.
Minh Huyền thì ở gần hơn, chịu phải sự tác động của sức mạnh này, trên người đã có vết thương.
Có thể khiến người có tu vi như Minh Huyền bị thương, đây không phải là một pháp khí tầm thường nữa, mà là thần khí.
Trên người xuất hiện vết thương, nhưng Minh Huyền không để ý, nhìn pháp khí này với ánh mắt rực sáng, ánh nhìn rực cháy ấy, chính là sự cuồng nhiệt dành cho luyện khí.
"Con lại luyện ra pháp khí tốt, thiên phú luyện khí của con thật khiến người ta phải mở to mắt nhìn! Con đúng là luyện khí sư xuất sắc nhất!"
Thiên phú luyện khí này của Sở Tinh Lan, luyện cái gì thành cái đó, cũng may cậu vừa đến Chiêu Dương Phong là hắn đã nhận luôn, nếu không bị người ta cắp mất thì quá tiếc.
Có thể bồi dưỡng ra được một luyện khí sư có danh tiếng, chuyện này đối với một luyện khí sư mà nói, cũng là một niềm vinh hạnh.
Minh Huyền đang bay về phía Sở Tinh Lan.
Sở Tinh Lan cầm pháp khí tiếp tục đánh với Minh Huyền, Sở Tinh Lan càng đánh càng hăng, tiếp tục tìm sở hở trên người Minh Huyền.
Sư tôn Minh Huyền có mạnh có hoàn mỹ đến đâu, thì trước khi phi thăng thành tiên cũng vẫn là thân thể làm từ máu thịt, vẫn sẽ có nhược điểm, chỉ cần công kích vào điểm chí mạng là có thể kết thúc tất cả.
Chẳng biết đã qua bao lâu, hai người sử dụng vô số công pháp và pháp bảo, dưới sự công kích của một đống pháp khí có lự sát thương cực mạnh , Minh Huyền chịu vết thương từ trước cuối cùng cũng lộ ra sơ hở!
Cơ hội tốt!
Sở Tinh Lan rút kiếm đâm về phía nhược điểm của Minh Huyền!
Nhược điểm này rất rõ ràng, nhưng chỉ cần sư tôn tránh đi, thì có thể giống lần đấu pháp trước đó, tránh khỏi đòn công kích của cậu.
Chắc là có thể khiến hắn bị thương một chút.
Sở Tinh Lan cho rằng sư tôn sẽ tránh ra, nhưng không ngờ hắn thậm chí còn không tránh, cứ đứng ở chỗ đó để cậu đâm, kiếm đã đâm vào lồng ngực của đối phương.
Âm thanh lưỡi kiếm chọc thủng pháp bào xuyên qua da thịt vang lên, chỉ có hai người bọn họ là nghe được rõ ràng, khiến động tác trong tay Sở Tinh Lan ngừng lại, bắt đầu run rẩy lúc nào không hay, đôi mắt mở to nhìn về phía sư tôn.
Vì sao không tránh?
Đây là trái tim!
Trái tim làm từ máu thịt bị đâm nát còn sống được nữa sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!