Chương 23: Hình như ta lại càng thích ngươi rồi

Bên trong phòng chứa mệnh đăng bỗng chốc chìm vào im lặng vì câu nói bâng quơ như lời đùa cợt của Minh Tích Nguyệt. Sở Tinh Lan vẫn đang tiêu hóa những từ ngữ khiến cậu khó mà hiểu nổi này.

Tách từng chữ ra thì cậu đều biết, nhưng ghép lại với Minh Tích Nguyệt thì lại không thấy có chút liên quan nào.

"Thiên sinh mị cốt? Ngươi? Ngươi tưởng ta dễ bị lừa lắm sao? Thà ngươi nói mình là đan dược thành tinh may ra ta còn tin được."

Sở Tinh Lan chưa từng nghĩ bốn chữ này lại có thể gán vào người Minh Tích Nguyệt trước mặt. Nhìn trái nhìn phải thế nào cũng không thấy y có chút gì liên quan đến thiên sinh mị cốt cả.

Y có gì mị hoặc chứ?

Trong ấn tượng của Sở Tinh Lan, Minh Tích Nguyệt đúng là đẹp đến mức không giống người thường, nhưng lại ra tay cực kỳ tàn nhẫn, mỗi lần đánh người đều đánh đến chết đi sống lại, lời nói hành động bỉ ổi khiến người ta tức chết.

Y đẹp như thế mà không tìm được đạo lữ, chắc chắn có liên quan đến cái đức hạnh này của y.

Mị hay không mị không biết, nhưng chắc chắn xương y rất cứng, lần nào đánh nhau cũng đau chết đi được.

Thấy vẻ mặt hoài nghi lộ rõ của Sở Tinh Lan, Minh Tích Nguyệt chỉ nhún vai, giọng điệu bất đắc dĩ:

"Đúng là vậy. Ai cũng thấy ta không giống, nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc ta đánh họ. Họ chỉ thấy ta đáng ghét, chứ không cảm nhận được thiên sinh mị cốt có gì đặc biệt."

Đây là lời mà trước đây Sở Tinh Lan đã nói với y 'chỉ cần đánh cho phục là được.' Y cảm thấy có lý, thế là cứ thế mà làm, đánh đến mức ai cũng từ bỏ tà niệm với y, chỉ còn lại nỗi sợ khắc cốt ghi tâm.

Và đương nhiên, y cũng thành quả vương luôn.

*quả: cô độc

Hồi trước, khi Minh Tích Nguyệt phát hiện ra cơ thể mình có điều khác thường, đi kiểm tra thì biết mình sở hữu thể chất thiên sinh mị cốt. Lúc ấy y cảm thấy bầu trời như sụp đổ, chỉ có người cha không đáng tin Lữ Trường Trạch là vui mừng ra mặt, còn khen y đúng là nhân tài kiệt xuất của Hợp Hoan Tông, bảo y mau quay về kế thừa gia nghiệp.

Còn nói rằng, chỉ cần cho y thời gian, y sẽ là người có tốc độ tăng tu vi nhanh nhất trong lịch sử Hợp Hoan Tông, phi thăng chỉ còn là chuyện sớm muộn.

Lữ Trường Trạch suýt nữa bị Minh Triển Tiên một kiếm chém cho tan xác.

Dù sở hữu kỳ cốt, nhưng nếu tu vi không đủ mạnh, Minh Tích Nguyệt sẽ bị rất nhiều người nhắm đến.

Sở Tinh Lan thầm nghĩ, chẳng trách trước đây y hay bị truy sát, thì ra là do cơ thể này mà ra.

Quả nhiên, con trai ra ngoài cũng cần phải tự bảo vệ mình cho tốt.

"Lẽ nào ngươi là thụ?"

Trong thoại bản đều bốc phét như thế!

Những cuốn thoại bản về đoạn tụ mà Sở Tinh Lan nhặt được trước đây đều viết vậy, thiên sinh mị cốt luôn là thụ!

Sở Tinh Lan bỗng cảm thấy như mình vừa khai sáng chân lý, tâm trạng cũng dễ chịu hẳn lên. Ít nhất thì cậu không cần quá lo lắng về chuyện "cúc hoa tàn" nữa.

Ha! Minh Tích Nguyệt cũng có ngày hôm nay!

Minh Tích Nguyệt chẳng hiểu gì cả.

"Thụ là sao?"

Tại sao trong lời Sở Tinh Lan nói lúc nào cũng xuất hiện những từ kỳ quái thế này?

Qua một hồi ấp úng của Sở Tinh Lan, Minh Tích Nguyệt dù không phải kẻ ngốc cũng lập tức hiểu ra, ánh mắt phượng hơi nheo lại, tức thì trở nên nguy hiểm.

"Đừng lấy mấy thứ trong thoại bản ra làm thật, mấy kẻ viết thoại bản đó chính bản thân họ còn chẳng hiểu, chỉ toàn tưởng tượng mà thôi. Thiên sinh mị cốt là một loại kỳ cốt, tu luyện công pháp Hợp Hoan Tông sẽ đạt hiệu quả gấp bội. Nếu song tu với ta, tu vi sẽ tăng nhanh hơn tu sĩ Hợp Hoan Tông bình thường rất nhiều, thế nên luôn có kẻ muốn đi đường tắt.

Ta có phải thụ hay không, Sở Tinh Lan, có cần đích thân trải nghiệm một chút không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!