Sở Tinh Lan đột ngột nhìn về phía ánh mắt đó, nhưng lại phát hiện tầm nhìn đã biết mất không thấy tăm hơi.
Trong tông vụ điện người đến người đi nườm nượp, đa số là những đệ tử mới nhập môn và những người đến bàn giao nội vụ trong tông môn, đông đúc tấp nập không phân rõ được ai với ai.
"Sao vậy?"
"Xét theo kinh nghiệm của ta, rất nhanh sau đó ta sẽ bị người khác tìm đến gây chuyện, thậm chí bị trùm bao bố cũng không phải là mơ."
Sở Tinh Lan đã quá quen với chuyện này, hồi còn ở Lăng Tiêu Tông vẫn luôn có người nghĩ rằng cậu bắt nạt Thường Vũ Thư, lúc nào cũng đến tìm cậu gây chuyện, số người mà cậu đánh nhiều không đếm xuể.
"Vậy thì ta đánh hắn."
Cái tay muốn đánh người của Minh Tích Nguyệt lại ngứa rồi, ngó trái ngó phải không cũng không tìm được người.
"Còn chẳng dám lộ mặt, đúng là một tên hèn nhát."
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt bước vào, cả đám người đồng loạt nhìn về phía bọn họ, đôi mắt đầy ắp ánh nhìn tò mò và đánh giá.
"Sở Tinh Lan bái sư thành công thật rồi, chẳng biết là đệ tử của phong nào, hi vọng là phong chúng ta."
"Hắn thật đẹp, thật soái, cuối cùng tông môn cũng nâng cao được một chút giá trị nhan sắc rồi."
"Ngươi không cần mạng nữa à, nhìn thấy sắc mặt đen sì của Minh sư thúc không?! đó là đạo lữ mà y dẫn về đó!"
"Gì cơ? Cái nết đó của Minh sư thúc mà cũng có người chịu được sao? Thiên đạo bất công quá! Đến y còn tìm được đạo lữ, sao ta không thể?!"
"Gì cơ? Thật sự có người mù mắt nhìn trúng cái nết thối tha đấy của Minh sư thúc ư? Tuy rằng y cũng đẹp, lại còn mạnh."
"Đáng hận! Mỹ nhân xinh đẹp như vậy, tuổi còn nhỏ mà đã tảo hôn!"
"Không phải ta đến đào góc tường nhà các ngươi đâu, ta chỉ đến để gia nhập cùng các ngươi thôi."
.....
Sở Tinh Lan nghe thấy mồ hôi cũng ướt hết cả lưng.
Đủ rồi!
Ta là thẳng nam! Thẳng nam sắt thép! Đi đâu cũng bị đoạn tụ nhắm vào là sao?
Sở Tinh Lan nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra rốt cuộc vì cái gì mà mình lại thu hút nam nhân đến vậy.
Cuối cùng, cậu chỉ đành chửi một câu thế giới tu chân Long Dương đáng nghét.
Minh Tích Nguyệt cảm thấy tuyệt vọng với môn phái này, nơi mà đâu đâu cũng có người muốn dụ dỗ đạo lữ của y, hận không thể buộc chặt mình vào người Sở Tinh Lan.
"Các ngươi muốn cạy góc tường nhà ta ngay trước mặt ta à? Đã hỏi kiếm của ta chưa?"
Lời này vừa ra, những ánh mắt dòm ngó mỹ nhân quanh đó đồng loại dời tầm nhìn.
Minh Tích Nguyệt này gây chuyện khắp nơi, gặp ai cũng muốn đánh, thế mà lại tìm được đạo lữ, đúng là thiên đạo bất công.
Tang Tịnh Viễn nhìn thấy bọn họ, bước đến chào hỏi, nhìn thấy lệnh bài Chiêu Dương Phong trên người Sở Tinh Lan thì không khỏi ngạc nhiên: "Trông ngươi có vẻ như đã bái sư thành công, sau này chúng ta chính là đồng môn rồi. Tại hạ dẫn ngươi đi làm thủ tục nhập môn. Minh sư thúc, sao ngươi còn bám lấy Sở sư đệ làm gì?"
Tang Tịnh Viễn còn rất nhiệt tình, không chỉ trên đường gặp bất bình rút đao tương trợ, còn qua đây giúp đỡ làm thủ tục nhập môn.
Tương lai nếu có tranh chức trưởng môn, cậu nhất định sẽ bầu cho Tang Tịnh Viễn một phiếu.
Tu sĩ có trách nhiệm mà còn nhiệt tình như vậy không nhiều nữa đâu, ở cái giới tu chân giết người đoạt bảo này thực sự rất khó gặp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!