Một nữ tu khoác đạo bào đen trắng, ánh mắt sắc như mực, toàn thân tỏa ra kiếm ý sắc bén khiến người khác không dám nhìn thẳng vào đôi mắt uy nghiêm ấy.
Nàng đạp ánh trăng mà đến, phong thái tựa tiên nhân.
Đây là một kiếm tu mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải run rẩy, đây chính là đương kim tông chủ của Thiên Diễn Tông, Minh Triển Tiên, cũng là mẫu thân ruột của Minh Tích Nguyệt.
Sở Tinh Lan không khỏi cảm thán, Minh Tích Nguyệt thực sự thừa hưởng toàn bộ nhan sắc tuyệt mỹ từ cha mẹ. Dung mạo tinh xảo đến từng đường nét, hội tụ đầy đủ trên người y.
Ban nãy Minh Tích Nguyệt còn đang đùa giỡn với Sở Tinh Lan, nhưng khi thấy Minh Triển Tiên, y lập tức ngồi nghiêm chỉnh, từ một thiếu niên cà lơ phất phơ biến thành công tử thanh cao nho nhã, tựa bích ngọc xếp tầng, như tùng xanh chen lối.
Không thể không nói, khi y không giở trò gây sự, thực sự trông có vẻ đạo mạo đoan chính, phong thái thoát tục, có thể lừa được không ít người.
"Nương, sao người lại đến đây?"
"Con không sao, chỉ là chút vết thương nhỏ thôi. Tu tiên làm gì có chuyện không bị thương chứ?"
Minh Tích Nguyệt có phần e dè Minh Triển Tiên. Mỗi lần mẫu thân bế quan xong, hễ nhìn thấy y là lại xé toạc không gian, ném y vào những vùng đất hoang vu đầy tà ma quỷ quái để rèn luyện.
Danh nghĩa là "lịch luyện", nhưng trên thực tế chẳng khác nào hành hạ.
Minh Triển Tiên là kiếm tiên vô song của tu chân giới, thiên phú kinh người, tuyệt thế vô song, vì vậy yêu cầu đối với Minh Tích Nguyệt cũng nghiêm khắc hơn bất kỳ ai.
Mỗi lần gặp là một lần bị quăng đi luyện tập.
Minh Tích Nguyệt bị vứt đến mức chừa rồi, giờ vừa thấy Minh Triển Tiên đã linh cảm chẳng lành.
Lần này đến tìm y, chắc chắn lại muốn vứt vào đó rồi!
Minh Tích Nguyệt vội vàng lên tiếng, cố tình nhấn mạnh một câu:
"Con bị thương là vì bảo vệ đạo lữ! Đây là vinh quang!"
"Tuyệt đối không phải do gây sự bị đánh đâu!"
Không cần phải tăng cường luyện tập nữa!
Nhà bọn họ có gia quy thế này: Vì bảo vệ đạo lữ mà bị thương là một loại vinh quang.
Tay của Sở Tinh Lan vẫn còn đang để trên đùi Minh Tích Nguyệt, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Minh Triển Tiên nhìn mình, bỗng nhiên sinh ra cảm giác đang yêu đương mà bị hiệu trưởng bắt ngay tại trận.
Cậu lập tức xấu hổ đến mức thu tay lại ngay, vội vàng thanh minh:
"Tông chủ, hiểu lầm! Tất cả chỉ là hiểu lầm!"
Bất kể là chuyện bị bắt quả tang lột quần người khác ngay trước mặt tông chủ, hay việc giả làm đạo lữ của Minh Tích Nguyệt, tất cả đều cực kỳ xấu hổ.
Minh Tích Nguyệt vì cậu mà bị thương, điều này khiến cậu càng cảm thấy có lỗi với tông chủ Minh Triển Tiên.
Trước đó ở Hợp Hoan Tông, cậu đã gặp cha của Minh Tích Nguyệt. Bây giờ, lại gặp mẫu thân y.
Sở Tinh Lan bỗng dưng có cảm giác gặp mặt phụ huynh, mà đối phương có vẻ cực kỳ hài lòng với cậu, đến mức chỉ mong bọn họ lập tức thành thân.
Lẽ nào giả làm đạo lữ mãi rồi sẽ thành giả hóa thật?!
Sở Tinh Lan thậm chí bắt đầu nghi ngờ, với cái tính mềm lòng của mình, có khi nào một ngày nào đó thực sự bị Minh Tích Nguyệt cái tên siêu cấp mặt dày này mài mòn đến mức chấp nhận y không?!
"Sở tiểu hữu, đừng căng thẳng."
Minh Triển Tiên vừa nhìn Sở Tinh Lan đã thấy thuận mắt, vẻ mặt không còn lạnh lẽo nữa, mà trực tiếp nhét vào tay cậu hàng loạt pháp bảo, đan dược và thiên tài địa bảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!