Trên mặt ngọc bội khắc mấy sinh vật kỳ dị, nét chạm trổ còn non nớt, buộc thêm một sợi kết bình an màu đỏ, thoạt nhìn chẳng ra thể thống gì.
Vừa thấy nó, Sở Tinh Lan lập tức nhớ về quá khứ chẳng mấy tốt đẹp của mình, trong phút chốc chỉ muốn hủy nó đi ngay lập tức.
Những ký ức đen tối đột nhiên ập đến tấn công trí não Sở Tinh Lan.
Hồi đó, cậu mới tìm được một cuốn 'Giảng giải từ nhập môn đến đại sư luyện khí' ở một sạp hàng rong, vui mừng khôn xiết, cứ như nhân vật chính trong tiểu thuyết nhặt được món hời trời ban.
Sở Tinh Lan hào hứng: "Tùy tiện nhặt một cuốn mà đã là bí tịch luyện khí cấp đại sư, con cưng của trời chẳng lẽ không phải ta sao?"
Ông chủ sạp hàng lại nghĩ: "Không biết tên nào viết nhăng viết cuội, thế mà có người bỏ tiền ra mua, đúng là kẻ ngốc!"
Cả hai bên đều hài lòng.
Khi ấy, hệ thống còn đang lén lút giở trò, ép Sở Tinh Lan phải tự tay chế tạo một pháp khí tặng cho Trang Hạ, dùng để làm nền cho Thường Vũ Thư.
Sở Tinh Lan chật vật lắm mới chế tác ra được một miếng ngọc bội. Dù sao cũng là lần đầu tiên thử nghiệm, vật liệu có hạn, chưa từng học hành bài bản, kết quả làm ra một món đồ chẳng ra gì cũng là điều dễ hiểu.
"Bên trái Thanh Long, bên phải Bạch Hổ, chính giữa... là một thằng ngu."
Cậu nhìn lại ngọc bội của mình, Thanh Long hay Bạch Hổ đều méo mó chẳng phân biệt nổi, đến bản thân cũng không thốt nên lời.
Cuối cùng, cậu vẫn đưa nó cho Trang Hạ, nhưng tấm chân tình của cậu lại bị ném đi không chút do dự.
"Bản tôn không cần."
Trang Hạ thậm chí không thèm liếc nhìn, chỉ thản nhiên dẫn Thường Vũ Thư rời đi.
Sở Tinh Lan đã quen với chuyện tâm ý của mình bị người ta chà đạp. Cậu chẳng còn buồn bã, cầm miếng ngọc bội xấu xí ấy đi loanh quanh, cuối cùng đến bên một hồ nước vắng vẻ, định vứt quách đi cho nhẹ lòng.
"Đại bảo, ngươi tự do rồi, nước hồ dưỡng ngọc, ngươi hãy yên giấc ở đây đi."
Cậu tung ngọc bội lên cao, quyết tâm để nó vĩnh viễn chìm xuống đáy hồ, không bao giờ thấy ánh mặt trời nữa.
Tạm biệt, ký ức đen tối của ta!
Ngươi chỉ đáng để ta ném xuống nước làm trò vui, từ nay về sau không gặp lại nữa, ngươi đã được tự do!
Nào ngờ, đợi mãi vẫn không nghe tiếng tõm của ngọc bội rơi xuống nước, Sở Tinh Lan ngẩng đầu nhìn, phát hiện nó đã bị một bàn tay thon dài với những đốt ngón tay rõ ràng chộp lấy, chủ nhân của bàn tay ấy đang ngồi trên một cành cây gần đó, chậm rãi quan sát miếng ngọc bội có tạo hình kỳ lạ.
Thiếu niên áo đỏ ngả lưng trên cành cây, giơ miếng ngọc lên ngắm nghía dưới ánh trời, dung mạo rực rỡ như liễu rủ trước trăng xuân, tựa tiên nhân hạ phàm.
Minh Tích Nguyệt nhìn ngọc bội, vẻ mặt vô cùng khó diễn tả.
Trên đời lại có miếng ngọc xấu đến mức này sao? Mở rộng tầm mắt thật đấy!
Minh Tích Nguyệt chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội chế giễu tình địch. Khóe môi y cong lên, không chút khách khí mà bình phẩm về ngọc bội của cậu.
"Sở Tinh Lan, không ngờ mắt thẩm mỹ của ngươi lại độc đáo như vậy, ngay cả một món đồ xấu thế này cũng có thể giữ lại. Với gu thẩm mỹ thế này, ngươi làm sao tìm được Ngưng Hương Tiên Tử kết đạo lữ thế?"
Minh Tích Nguyệt đã theo dõi Sở Tinh Lan suốt cả buổi mà vẫn không thấy Ngưng Hương Tiên Tử xuất hiện. Thấy cậu lén lút mò vào rừng, y bèn tò mò đi theo, không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng này.
Vừa khéo, tiện tay chặn luôn miếng ngọc bội xấu xí cậu định ném đi.
Sở Tinh Lan có khuôn mặt khá ưa nhìn, chỉ là mắt thẩm mỹ kém quá, chẳng hiểu sao lại có thể thu hút được Ngưng Hương Tiên Tử.
Nghe đồn cậu chẳng ra gì, còn thay lòng đổi dạ, si mê sư tôn Trang Hạ, khiến Minh Tích Nguyệt cảm thấy Ngưng Hương Tiên Tử gặp phải kẻ chẳng ra sao, vì thế càng chướng mắt cậu.
Minh Tích Nguyệt buông lỏng tay, miếng ngọc bội rơi thẳng xuống hồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!