Sở Tinh Lan không thể tin nổi, cậu cầm môn quy nhìn lại một lần nữa, sợ bản thân mình đã nghe nhầm rồi.
Nhìn đi nhìn lại môn quy sáng loáng được viết ở đó.
Đây là lần đầu tiên cậu nghe được yêu cầu kỳ lạ như vậy, thế mà còn cấm sư huynh đệ đồng môn
Cấm sư đồ cậu còn hiểu được, nhưng cấm sư huynh đệ là thế nào?
Chẳng trách đại sư huynh lại bảo cậu chuẩn bị tâm lý nghe môn quy, môn quy kỳ lạ thật sự rất nhiều.
Ai mà thích thể loại sư đồ văn và sư huynh đệ văn thì khổ rồi.
"Đã tu tiên rồi mà còn quản chuyện này?" Sở Tinh Lan chịu phải đả kích lớn, "Chẳng lẽ tình yêu này còn có thể gây ra chuyện động trời gì hay sao?"
"Không sao đâu, chúng ta đâu phải sư đồ, cũng chẳng phải sư huynh đệ. Dựa theo bối phận ngươi còn phải gọi ta một tiếng sư thúc, cái này tông môn không có cấm. Nhưng mà giữa chúng ta cũng không cần băn khoăn vấn đề bối phận."
Minh Tích Nguyệt đã tính xong ngay từ đầu rồi.
"Nếu sau này gây ra chuyện gì, nói không chừng còn dần dần bổ sung thêm. Sớm muộn gì Thiên Diễn Tông cũng biến thành đại bản doanh của vô tình đạo."
Ngày ngày nhìn Tang Tịnh Viễn chỗ nào cũng vướng mắt, dáng vẻ đoạn tuyệt tình ái đó chính là thánh thể tu vô tình đạo bẩm sinh, trong tông môn còn có không ít người học theo hắn.
Mỗi lần Minh Tích Nguyệt về tông môn là lại nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh càng ngày càng nhiều, điều này khiến trái tim y cũng trở nên lạnh vèo vèo.
"Nếu không phải những người đi trước vì yêu mà gây ra một đống chuyện thì làm gì có nhiều hạn chết thế này."
Theo lời kể thì lúc trước không quản đến tình yêu giữa các tiên nhân đâu, những tông chủ đời đầu cũng không để ý đến, cảm thấy chỉ kiếm một đạo lữ thì gây nên chuyện gì được?
Chẳng lẽ còn có thể giết nhau đến đỏ mắt à?
Đúng là có thật.
Người không phải thánh, cũng sẽ bị các thể loại cầu mà không được và chấp niệm chi phối, vì độ tình kiếp mà giết đến đỏ cả mắt, tình nhân biến thành kẻ thù cũng không ít.
Khoảng thời gian này đã gây ra không ít chuyện lớn, sau khi xảy ra hàng loạt chuyện liên quan đến mạng người mới dần dần bổ sung thêm những môn quy kỳ lạ này.
Thậm chí những mỹ nam mỹ nữ sau khi trở thành sư tôn còn khiến bản thân mình trở nên thô lỗ, không còn chút phong thái nào của năm xưa, cũng chính vì để đề phòng bản thân mình rơi vào thảm cảnh thân bại danh liệt.
Đằng sau những môn quy kỳ lạ của Thiên Diễn Tông đều phải trả giá bằng máu, mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng.
Tìm đối tượng gì chứ? Tất cả đều tu luyện đoạn tuyệt tình ái hết đi.
Trong chốc lát, Sở Tinh Lan cảm thấy khó mà đưa ra đánh giá: "Thiên Diễn Tông cũng náo nhiệt thật đấy, quả nhiên, nói chuyện yêu đương ảnh hưởng phi thăng. Tích Nguyệt à, ngươi vẫn nên tu luyện đàng hoàng đi, đừng có ngày ngày nghĩ đến tìm đạo lữ gì đó nữa, ảnh hưởng phi thăng."
Mục tiêu của Sở Tinh Lan vẫn là phi thăng rời khỏi thế giới về quê hương.
Cậu tạm thời không nghĩ đến tình tình ái ái gì cả.
Đôi mắt hồ ly của Minh Tích Nguyệt nheo lại, không tán đồng với cách nói này: "Tinh Lan, có phải ngươi quên ta là tu sĩ Hợp Hoan Tông rồi không? Ta tìm đạo lữ cũng là hợp tình hợp lý mà."
Y cũng đâu phải là cái đám tu sĩ phải khổ sở thanh tâm quả dục đấy, Hợp Hoan Tông bọn họ không có cái phong cách đó đâu.
"Công pháp tu luyện của ta ở Hợp Hoan Tông không khác gì so với các đồng môn, song tu với ta cũng sẽ đạt được hiệu quả gấp bội." Minh Tích Nguyệt chợt nghĩ ra một cách hay, đôi mắt hồ ly rạng rỡ tràn đầy mong chờ, "Hay là chúng ta song tu đi? Đảm bảo giúp ngươi tu hành tiến bộ vượt bậc!"
Sở Tinh Lan vẫn luôn mong muốn nâng cao tu vi để phi thăng, lời đề nghị này quả thực rất hợp ý cậu.
Thế nhưng cậu lập tức bác bỏ: Nghiêm cấm sắc dục! Muốn song tu thì đi tìm người khác, ta là thẳng nam sắt thép!"
Cậu chưa bao giờ có ý định mượn đường tắt để tu hành, so với việc song tu cùng người khác, cậu thà chăm chỉ ngồi thiền tu luyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!