Vừa bước vào rừng trúc nơi thanh tu ngộ đạo, Minh Huyền đã trông thấy một kẻ không ngờ đến, chính là thằng nhóc láo toét Minh Tích Nguyệt ngày trước hay lẻn vào rừng trúc của hắn trộm ăn linh măng.
Rừng trúc của hắn bị Minh Tích Nguyệt phá hoại đến không chịu nổi, mỗi lần nhìn thấy y, Minh Huyền chỉ muốn tẩn cho một trận.
Giờ phút này, Minh Tịch Nguyệt lại đang hoảng hốt thay đồ cùng tân đệ tử mới nhập môn Sở Tinh Lan, trên người khoác bộ y phục giản dị thanh đạm, rõ ràng là của Sở Tinh Lan.
Cảnh tượng này, nhìn thế nào cũng thấy không đúng!
Sợi dây lý trí trong đầu Minh Huyền lập tức đứt phựt, ánh mắt trở nên u ám, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Minh Tích Nguyệt, ngươi làm gì ở đây? Ta nhớ đã nói rất rõ, đệ tử Tử Hà Phong không được tùy tiện ra vào Chiêu Dương Phong, ngươi lại muốn ăn đòn hả?"
Minh Tích Nguyệt ngươi ngày trước trộm ăn linh măng thì thôi đi, giờ còn dám mò qua đây trộm ăn đồng môn!
Lúc này, Minh Huyền chẳng còn tâm trí truy xét luồng khí tức bất thường vừa cảm nhận được nữa, hắn chỉ muốn lập tức ném Minh Tích Nguyệt ra khỏi đây.
Bị Minh Huyền trừng mắt thế này, người bình thường đã sớm cúp đuôi chạy khỏi Chiêu Dương Phong rồi.
Nhưng Minh Tích Nguyệt là người bình thường sao?
Y là kẻ mặt dày không biết xấu hổ!
Minh Tích Nguyệt chẳng những không chịu đi, mà còn cố tình giả vờ bị trọng thương, yếu ớt dựa sát vào Sở Tinh Lan, miệng còn cố tình buông lời khiêu khích:
"Thật ra, lúc cần thiết, ta chỉ là một đệ tử của Hợp Hoan Tông thôi, cứ coi ta là một tu sĩ bình thường trong Hợp Hoan Tông đến tông môn bắt cóc thiên chi kiêu tử là được rồi."
Thân phận đệ tử của Minh Tích Nguyệt linh hoạt biến hóa theo nhu cầu của y, bây giờ y chính là thiếu tông chủ của Hợp Hoan Tông.
Dù sao thì danh tiếng Hợp Hoan Tông chuyên đi dụ dỗ đệ tử các tông môn khác mang về đã sớm tai tiếng khắp nơi, Minh Tích Nguyệt chẳng thèm quan tâm, đã thế còn tiện tay thêm dầu vào lửa.
Như vậy y cũng không tính là vi phạm lệnh cấm rồi.
Vừa dứt lời.
Minh Huyền đột nhiên xuất hiện giữa hai người bọn họ, xách áo Minh Tích Nguyệt lên, chuẩn bị ném người ra khỏi Chiêu Dương Phong.
"Mang theo đồ của ngươi, cút ra khỏi Chiêu Dương Phong, còn nữa, cách xa đồ đệ của ta ra."
Sở Tinh Lan thiên tư xuất chúng, tình tình ái ái chỉ làm cản trở con đường phi thăng của hắn.
Yêu đương cái gì, chi bằng phi thăng.
Xin lỗi đồ nhi, hôm nay vi sư phải cầm gậy đánh uyên ương rồi.
"Tinh Lan, chết mất thôi chết mất thôi, chúng ta vừa mới tân hôn mà ngươi đã sắp phải ở góa rồi!" Minh Tích Nguyệt liều chết không đi, ôm chặt Sở Tinh Lan không buông, dính chặt như keo chó, chỉ còn thiếu nước lấy dây trói cả hai lại với nhau. "Nhưng mà nghĩ lại, chết vì ngươi, ta cũng thấy vui rồi."
Khó khăn lắm y mới mạo hiểm lén lút vào đây, còn bị ăn một trận đòn, thân cận chưa được bao lâu đã lại bị đuổi ra ngoài, nghĩ sao cũng thấy không can tâm.
Con đường tu tiên dài đằng đẵng, thường xuyên không gặp mặt thế này thì làm sao mà dây dưa ra tình cảm được chứ.
Sở Tinh Lan lo lắng cho thương thế trên người Minh Tích Nguyệt, nếu cứ vậy mà bị ném ra, rất có khả năng sẽ gặp phải tên điên vừa nãy, đành vội vàng đứng ra giảng hòa.
"Sư tôn, xin người thủ hạ lưu tình. Đây là đạo lữ của con, con đưa y đi trị thương trước, sau đó sẽ dẫn y rời khỏi."
Đạo lữ giả cũng là đạo lữ, Sở Tinh Lan diễn rất chân thành.
Minh Huyền nghe càng thấy tức.
"Đạo lữ? Đồ nhi à, con hồ đồ rồi, sao có thể mù mắt vớ phải cái thằng nhóc láo toét này!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!