Chương 16: Ngựa chạy trên đầu, cỏ xanh mươn mướt

*(ý chỉ bị đội mũ xanh, cắm sừng)

"Vừa mới nhập môn đã có thể luyện chế ra pháp bảo xuất sắc như vậy, chẳng trách hắn thích ngươi đến thế."

Một nam nhân tóc đen bước ra từ rừng trúc, vận hắc bào, trông ôn hòa như gió xuân. Hắn mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Sở Tinh Lan với nụ cười hiền lành, mang theo vài phần cảm giác tương tự như sư tôn Minh Huyền.

Ánh sáng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống khu rừng trúc, bao phủ người áo đen trong một tầng ánh sáng mờ nhạt, trong khi Sở Tinh Lan ẩn mình trong bóng tối, một sáng một tối tương phản rõ rệt.

Nguy hiểm! Nguy hiểm! Nguy hiểm!

Vừa nhìn thấy người này, tuy không nhìn thấu tu vi của đối phương, nhưng bản năng mách bảo cậu đây là một kẻ cực kỳ nguy hiểm, không phải người cậu có thể đối phó!

Con đường tu tiên này thực sự đầy chông gai.

Sở Tinh Lan cảm thấy thiên đạo đã cho cậu một cú ngã đau điếng, cậu khó khăn lắm mới đứng dậy được, vậy mà lại tiếp tục bị thiên đạo vươn chân ra ngáng một cú nữa, khiến cậu ngã lăn ra đất, đầu rơi máu chảy.

Cậu có thể sống đến giờ đều nhờ vào chút vận khí ít ỏi.

Kiếm của Sở Tinh Lan rời vỏ, chỉ thẳng vào người áo đen, chất vấn kẻ đột nhiên xuất hiện:

"Ngươi là ai? Trên đỉnh này chỉ còn sư tôn và đại sư huynh, đại sư huynh chưa từng đưa ta gặp ngươi."

Cái giọng điệu quái gở này...

Sở Tinh Lan cảm nhận được sát ý từ đối phương.

Lẽ nào cậu bị kẻ theo đuổi sư tôn ghen ghét nhắm trúng rồi sao?

Với những gì đã đọc qua, Sở Tinh Lan biết rõ bị một kẻ điên nghi ngờ có tình cảm với người hắn ta thích là một chuyện rất nguy hiểm.

Nếu không phải vì tu vi hiện tại chưa đạt kim đan, không thể ngự kiếm phi hành, cậu chắc chắn đã quay đầu bỏ chạy.

Cậu không nhìn thấu tu vi của người áo đen, cũng chẳng biết thần hành phù có thể giúp cậu trốn thoát hay không.

Hắc bào nhân phớt lờ kiếm của Sở Tinh Lan, chỉ vào bàn cờ bên cạnh cây cổ cầm.

"Ta chẳng qua chỉ là người chơi cờ, đang đánh một ván cờ không theo quy tắc. Lại đây xem thử quân cờ của ta đã đi đến đâu rồi."

Mọi thứ đều nằm trong sự khống chế của hắn.

"Ai là quân cờ của ngươi?" Sở Tinh Lan nghe ra hàm ý của hắn, lập tức khó chịu ra mặt.

Tên này là ai chứ?

Cả giọng điệu lẫn lời nói đều hoàn toàn không xem người khác là sinh vật sống, chỉ coi tất cả như những ký hiệu lạnh lẽo trên bàn cờ.

Hắc bào nhân mỉm cười: "Lấy người làm quân cờ rất thú vị, chẳng phải sao? Ngươi không thấy vậy sao? Ta đã tốn không ít công sức mới có thể đưa ngươi đến đây."

Lấy người làm cờ, bày bố thế cục thiên hạ.

Sở Tinh Lan sa sầm mặt mày, gần như nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào hắc bào nhân, hận không thể treo hắn lên cây đánh cho một trận.

"Ngươi chính là kẻ đã mang ta đến đây!"

Nhiều năm uất ức khiến cậu bùng nổ cơn giận, hất tung bàn cờ trước mặt, quân cờ rơi lả tả xuống đất.

"Ta không biết đánh cờ, cũng không làm quân cờ cho các ngươi! Nhưng ta biết lật bàn cờ. Đồ khốn nạn, tội phạm bắt cóc! Mau đưa ta quay về!"

Cuối cùng cũng tìm được kẻ chủ mưu, cậu đã thắc mắc tại sao mình lại đang đi trên đường mà đột nhiên bị hệ thống bắt cóc đến thế giới này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!