Khí phong nguyên danh là Chiêu Dương Phong, nằm tại khe nứt của Hồ Lô Sơn, nơi ánh sáng rực rỡ của mặt trời buổi sớm chiếu rọi. Khi nắng ban mai phủ lên núi tựa như dát vàng, tạo nên một khung cảnh tráng lệ tuyệt mỹ.
"Nắng quá, trời nắng thế này mà leo núi đúng là cực hình."
Sở Tinh Lan bước đi trên bậc đăng tiên, mỗi bước chân đều nặng tựa Thái Sơn đè xuống. Trận pháp đã mất hiệu lực, ngay cả bùa thần hành cũng chẳng thể dùng.
Chẳng giống như một bài khảo nghiệm, mà trông như đang cố tình làm khó để đuổi người xuống núi, hoàn toàn không có ý định thu nhận đệ tử.
"Đợi ngày nào đó ta mưu quyền soán vị, lên làm chưởng môn, nhất định phải phá hết mấy bậc thang đăng tiên này, thay bằng thang máy hết! Không, chỉ cần ta trà trộn vào khí phong, thứ đầu tiên ta đổi chính là ngươi!"
Sở Tinh Lan đã sắp không nhịn được nữa, cậu thật muốn thay đổi cái thế giới này, nơi nếu không có pháp thuật và tiền tài thì đến đi lại cũng khó khăn.
Công nghệ thay đổi thế giới!
Lúc này cậu chẳng khác gì một kẻ leo núi với chiếc ba lô nặng trĩu, rõ ràng hai chân đã run lẩy bẩy, nhưng vẫn phải cố gắng tỏ ra bình thản để mà ngạo nghễ thốt lên một câu: Chỉ là một ngọn núi nhỏ, ta chinh phục được!
Ở tu chân giới, Sở Tinh Lan lúc nào cũng nhớ nhung cuộc sống tiện nghi thời hiện đại. Cậu nhớ điện thoại, nhớ máy tính, nhớ cả ipad của mình.
Không có chúng, ta sống sao nổi đây!
"Không muốn đi nữa, thật muốn nằm bẹp ra làm một kẻ vô dụng. Nếu có một cái xe lăn điện leo núi được thì tốt quá, ta sẽ chẳng cần phải khổ sở thế này."
Lời lẩm bẩm của cậu không lớn cũng chẳng nhỏ, vừa vặn lọt vào tai một thanh niên áo trắng nhàn nhã dạo bước trong núi. Người kia khẽ cong khóe môi, thoáng chốc đã xuất hiện ngay trước mặt Sở Tinh Lan.
"Tiểu hữu nói đến vật ấy, tại hạ cảm thấy rất hứng thú, không biết có thể bàn luận đôi chút chăng?"
Sở Tinh Lan ngẩng đầu, nhìn thấy một tu sĩ mà cậu chưa từng gặp bước ra từ con đường nhỏ trong rừng.
Người đến có mái tóc trắng như tuyết đọng trên đỉnh núi, dung mạo tuấn mỹ, hàng mày và ánh mắt lạnh lẽo, y phục thanh bạch phảng phất như đang để tang ai đó. Toàn thân toát ra vẻ từ bi cứu thế, trông có vẻ là một người vô cùng hiền lành.
Đó chính là phong chủ Chiêu Dương Phong, đại sư luyện khí đệ nhất tu chân giới, thiên tài quái kiệt Minh Huyền!
Người đột ngột xuất hiện trên Chiêu Dương Phong, thực lực không nhìn thấu, tựa thần tiên, thoạt trông còn khá trẻ. Sở Tinh Lan đoán chắc hẳn là một đệ tử nơi này.
Cậu từng gặp qua nhiều luyện khí sư, đa số đều là những kẻ vạm vỡ, cầm búa lớn gõ chan chát, trông không khác gì thợ rèn chốn nhân gian. Hơn nữa, phần lớn đều thích mặc quần áo tối màu.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy một luyện khí sư thanh thoát như tiên nhân thế này.
Còn mặc đồ trắng nữa!
Ngày nào cũng rèn sắt, vậy phải giặt bao nhiêu bộ đồ trắng mới đủ đây?
Sở Tinh Lan cũng rất vui vẻ bàn luận với một luyện khí sư, biết đâu có thể học được gì đó. Cậu liền nói sơ qua về ý tưởng của mình.
Minh Huyền nghe xong, chỉ cảm thấy khó tin đến mức nghẹn lời:
"Chỉ vì làm biếng leo núi mà ngươi nghĩ ra thứ này?"
Ý tưởng cũng độc đáo đấy, chỉ tiếc là chẳng dùng vào việc chính đáng.
Sở Tinh Lan nhìn đối phương như nhìn một kẻ ngốc: "Có thể không đi bộ thì tại sao phải đi? Ta đâu có điên. Không cần chịu mà cứ thích khổ không phải phong cách của ta, không có phúc thì ta cũng phải cố mà hưởng."
Xem ra vị đạo hữu này thích chịu khổ rèn luyện, còn Sở Tinh Lan thì chẳng chịu nổi chút nào.
Minh Huyền hỏi: "Ngươi từng học qua?"
"Từng mua một cuốn nhập môn luyện khí, hiểu được phần lớn nội dung, cũng đã thử làm một vài thứ nhỏ nhặt không đáng kể." Sở Tinh Lan lấy ra một quyển sách từ trong nhẫn trữ vật, "Những thứ lớn như vậy thì ta chưa từng thử qua."
Cuốn sách này cậu mua ở một quầy ven đường với giá mười viên linh thạch hạ phẩm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!