Chương 13: Câu chuyện phía sau những môn quy kỳ lạ

Chỉ trong chớp mắt, truyền tống trận đã thay đổi hoàn toàn khung cảnh xung quanh. Linh khí đậm đặc lập tức tràn vào kinh mạch của Sở Tinh Lan, khiến cậu có cảm giác như sắp đột phá.

So với những thành trấn náo nhiệt của phàm nhân, bên trong Thiên Diễn Tông lại yên tĩnh đến đáng sợ, mang đến cảm giác như đang đứng giữa phố xá đông đúc chiêm ngưỡng một ngôi chùa cổ, khiến người ta có một loại cảm giác thông suốt sáng tỏ.

Bề ngoài Thiên Diễn Tông trông rất nghèo nàn, nhưng truyền tống một lần đã tốn ít nhất một viên linh thạch cực phẩm, đúng là giàu nứt đố đổ vách.

Là một kẻ nghèo rớt mồng tơi trong tu chân giới, Sở Tinh Lan vừa nhìn đã nhận ra sự giàu có ẩn giấu bên dưới vẻ ngoài kham khổ của Thiên Diễn Tông.

"Chỉ có thể nói người phụ trách thiết kế trang trí tông môn có phong cách thẩm mỹ đặc biệt."

Cậu nhớ lại pho tượng vàng lòe loẹt của Hợp Hoan Tông, so với nó thì thẩm mỹ của Thiên Diễn Tông vẫn có thể coi là thuần khiết như hoa sen trên mặt nước.

Thiên hạ có nhiều người giàu như vậy, tại sao không thể có thêm một người là cậu chứ?

"Đây là quy định của môn phái."

Sở Tinh Lan sửng sốt: "Môn quy còn quy định cả cách trang trí sao? Kỳ lạ vậy?"

Quả nhiên người sống lâu thì chuyện kỳ lạ gì cũng có thể gặp.

Minh Tích Nguyệt giải thích, kể cho cậu nghe về nguồn gốc của quy định này.

Tương truyền, mấy nghìn năm trước, Thiên Diễn Tông vốn là một tông môn vô cùng giàu có. Nhưng vì có quá nhiều tông môn khác đến vay tiền mà không chịu trả, kẻ vay còn ngang ngược hơn cả chủ nợ, suýt chút nữa khiến lão tổ sáng lập tức giận đến mức thân tử đạo tiêu. Nếu chuyện đó xảy ra, tu chân giới có lẽ đã mất đi một thiên tài.

Từ đó, quy định đầu tiên của môn phái ra đời: Thiên Diễn Tông không được để lộ sự giàu có, càng không thể tùy tiện cho mượn tiền, đặc biệt là đối với các tông môn có tên trong danh sách đen.

Vì vậy, suốt hàng ngàn năm qua, Thiên Diễn Tông vẫn duy trì phong cách quê mùa mộc mạc này, gặp ai cũng không hó hé gì.

Mỗi quy định đều có một câu chuyện kỳ lạ phía sau.

Sở Tinh Lam: " ... "

Ta thấy thỉnh thoảng các ngươi cũng có thể làm trái ý tổ tiên một chút, chắc lão tổ cũng sẽ không bò ra khỏi quan tài gào "Bất hiếu!" rồi đuổi các ngươi ra khỏi tông môn đâu.

Có thời gian, cậu nhất định phải xem qua hết quy định của Thiên Diễn Tông mới được.

Tang Tịnh Viễn vẫn lạnh lùng như cũ, dù cho có bao nhiêu quy định kỳ quặc, hắn vẫn tuân thủ nghiêm ngặt:

"Đã bước vào cửa Thiên Diễn Tông thì phải tuân theo môn quy."

Sở Tinh Lan tò mò hỏi: "Tang đạo hữu, năm đó ngươi quyết định tu luyện vô tình đạo thế nào? Từ xưa đến nay, ta chưa thấy ai có thể tu thành cả."

Một thiếu niên phong thái như chi lan ngọc thụ thế này, nhìn thấy phong cách quê mùa của tông môn vẫn lựa chọn ở lại, thật sự khiến người ta khó hiểu.

Dựa theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết và xem phim của cậu, tu vô tình đạo gần như không đợi được đến ngày tốt nghiệp.

Tu luyện vô tình đạo chẳng khác nào tự gây rắc rối cho con đường tu tiên của mình.

Minh Tích Nguyệt miệng chưa nghỉ được bao lâu lại tiếp tục nói: "Hắn làm vậy là có lý do... "

"Minh sư thúc, cẩn thận lời nói." Sắc mặt Tang Tịnh Viễn trầm xuống, cảnh cáo Minh Tịch Nguyệt không được tiết lộ. "Việc ta tu luyện gì tự ta có suy tính."

Minh Tích Nguyệt tiếc nuối: "Tinh Lan, sau này ngươi sẽ biết."

Sở Tinh Lan thầm nghĩ chắc hẳn vị mặt lạnh như núi băng này có quá khứ bi thảm nào đó, thôi thì không hỏi nữa, quá đường đột rồi.

Lúc này, Tang Tịnh Viễn nhận được truyền âm từ đồng môn, nói rằng phong ấn trong cấm địa của tông môn đột nhiên suy yếu, các đệ tử đến ngăn cản đều không đủ sức. Mặt lập tức biến sắc, cáo từ rời đi ngay.

"Đành nhờ Minh sư thúc dẫn đường cho quý khách vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!