Chương 11: Ta xưa nay không cần thể diện

"Ngươi ngấp nghé sư tôn, hãm hại đồng môn bị trục xuất ra khỏi sư môn, có ai không biết những chuyện thất đức mà ngươi làm chứ, không biết trốn đi mà còn vác mặt đến Thiên Diễn Tông à? !"

Có kẻ lên tiếng châm chọc, lập tức thu hút sự chú ý của đám đông ăn dưa hóng chuyện. Một số người còn lấy hạt dưa từ túi trữ vật ra, phấn khích chờ xem kịch hay.

Chuyện Lăng Tiêu Tông trục xuất Sở Tinh Lan ra khỏi tông môn là chuyện mà ai ai cũng biết.

Sư đồ bại đức! Đồng môn tương tàn!

Quả dưa này quá sốc, ai cũng thích hóng!

Không đủ ăn! Mau cập nhật thêm tin tức!

Người nọ tiếp tục lớn tiếng khiêu khích: "Mới đây mà tu vi đã đến trúc cơ? Ngươi lại bám vào tu sĩ nào rồi hả? Thân là người tu hành mà thật ghê tởm."

Sở Tinh Lan nhíu mày, cảm thấy ồn ào phiền phức.

Cậu nhìn kẻ đang châm chọc mình, là một gương mặt lạ hoắc, nhưng vẻ khinh miệt trên mặt gã quá rõ ràng.

"Ngươi là ai? Ta mặt dày đó giờ rồi, liên quan gì đến ngươi?" Sở Tinh Lan không chút xấu hổ, ngạo nghễ nói: "Sao ngươi không quan tâm đến việc ta có tiền không, cho ta một đống thượng phẩm linh thạch, rồi tặng thêm nghìn năm tu vi giúp ta phi thăng luôn đi? Khi đó cho dù có đúng như thế, sống trong động phủ xa hoa, dùng tiên phẩm linh khí, ban ngày phi thăng ta cũng cam tâm tình nguyện đấy!"

Kẻ kia trợn tròn mắt, không ngờ Sở Tinh Lan lại dày mặt đến mức này, hoàn toàn không đi theo kịch bản gã tưởng tượng.

Gã nghiến răng: "Ngươi không nhớ ta là ai sao?! Ngươi từng đánh ta ở Lăng Tiêu Tông! Ngươi cái con chó mất nhà này còn dám khinh thường ta?!"

"Không nhớ, ta từng đánh quá nhiều người, nếu không phải rất mạnh hoặc là quá thèm đòn thì ta căn bản không nhớ."

Sở Tinh Lan có chút ấn tượng rồi, đây là công tử tu tiên thế gia nào đó, lúc theo người nhà đến bái phỏng Lăng Tiêu Tông thì nhất kiến chung tình với Thường Vũ Thư, biến thành l**m cẩu.

Gã lầm tưởng Sở Tinh Lan gây khó dễ cho Thường Vũ Thư, nên cứ nhằm vào cậu gây chuyện.

Kết quả bị Sở Tinh Lan đập cho một trận, đồng thời nhận được một loạt lời chế giễu cay nghiệt.

Không ngờ hôm nay lại gặp ở địa bàn Thiên Diễn Tông. Xem ra gã đến để bái sư.

Sở Tinh Lan liếc nhìn tu vi của gã, luyện khí kỳ đại viên mãn.

Bao nhiêu năm rồi, vẫn chưa đến trúc cơ.

Tu vi thì chẳng tiến bộ, nhưng miệng lại rất thèm đòn.

Quả nhiên si tình sẽ làm chậm trễ con đường tu luyện.

Không muốn dài dòng, Sở Tinh Lan lao đến nện cho gã một trận tơi bời, ra tay tàn nhẫn, nhanh chóng đánh đối phương thành mặt heo.

"Ta tu luyện nhanh, ngươi phục chưa? Không phục thì bước ra! Ai dám bôi nhọ ta thì sẽ có kết cục này!"

Một mỹ nhân ra tay tàn nhẫn như vậy khiến đám đông lập tức im bặt, sợ bị vạ lây.

"Tại sao đánh ta?! Ngươi không nói lý lẽ sao? Tu sĩ mà lại ngang ngược như vậy?!"

Không phải nên tranh luận với gã sao?!

"Đã là tu sĩ rồi còn nói đạo lý với ngươi? Ngươi tìm ta gây sự, ta đánh ngươi, không hợp lý à?" Sở Tinh Lan xách cổ áo gã lên, khinh thường đáp, rồi lại vung tay đánh tiếp, "Ngươi ăn đòn mà không nhớ à? Bị đánh một lần rồi mà vẫn dám đến chọc ta?"

Sở Tinh Lan thực sự muốn đổ hết nước trong đầu gã ra xem, xem kết cấu của bộ não yêu đương này như thế nào.

May mà cậu là tu sĩ chính đạo, nếu là ma tu thì gã đã bị luyện hóa từ lâu rồi.

Đừng não yêu đương nữa, chăm chỉ tu luyện phi thăng trường sinh mới là chính đạo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!