(Hoàng ngưu ở đây chỉ bên môi giới, cò vé)
Minh Tích Nguyệt say pháp khí phi hành, cuối cùng không chịu nổi mà gục xuống. Bản thân Sở Tinh Lan vốn đã là bệnh nhân chưa hoàn toàn bình phục, giờ còn phải chăm sóc thêm một người nữa.
"Ngươi không sao chứ? Cầm vỏ quýt này mà ngửi đi cho đỡ." Sở Tinh Lan bóc một quả quýt, ăn hết phần thịt rồi nhét vỏ vào tay Minh Tích Nguyệt. "Ta ăn phần thịt ngươi ăn vỏ. Chúng ta đều có tương lai tươi sáng."
"Hôm trước bắt cóc ta về Hợp Hoan Tông, ngươi còn ngự kiếm hống hách lắm cơ mà, sao bây giờ lại gục ở đây thế?"
Vỏ quýt rơi ngay lên sống mũi cao thẳng của Minh Tích Nguyệt, trông vô cùng buồn cười.
Sở Tinh Lan tiếc thầm thế giới tu chân không có máy ảnh hay mạng xã hội, nếu không cậu đã chụp lại bộ dạng này rồi đăng lên mạng cho thiên hạ cười thỏa thích.
Cậu nghĩ một lúc, sau khi nuốt chửng hệ thống, trong đầu cậu bất giác hiện lên những bản thiết kế và tri thức của thế giới hiện đại. Có vài thứ có nguyên lý tương đồng với pháp bảo ở tu chân giới, trong lòng này ra ý tưởng táo bạo.
Cậu đổi sang tu luyện khí, biết đâu có thể làm được thì sao?
Thực ra, Sở Tinh Lan chưa bao giờ thích kiếm đạo. Cậu học kiếm nhiều năm mà chẳng tiến bộ bao nhiêu, thậm chí ngay cả cách vung kiếm cũng không đúng chuẩn.
Ngược lại, cậu có hứng thú với luyện khí hơn nhiều.
Giờ không còn ai ép buộc cậu nữa, vậy thì tu tiên cũng phải theo ý mình chứ.
"Ta tự ngự kiếm thì khác chứ! Giờ ngồi trên thứ quỷ này, nó dằn xóc muốn lộn hết lục phủ ngũ tạng ra ngoài."
"Đỡ ta dậy, ta không sao hết! Ta vẫn có thể đại chiến ba trăm hiệp với yêu ma!"
Dù đang ngắc ngoải, nhưng Minh Tích Nguyệt vẫn cố thể hiện trước mặt Sở Tinh Lan, không muốn bị mất mặt.
Sở Tinh Lan nhìn Minh Tích Nguyệt đang nằm trên giường nhỏ với gương mặt trắng bệch, mái tóc xõa xuống giường tôn lên nước da trắng như ngọc, dung mạo rực rỡ như tiểu hồ ly, trong lòng nảy sinh ý muốn nhéo má một cái.
"Lúc trước còn nói ta nằm giống như một con chó chết, dáng vẻ bây giờ của ngươi chẳng cũng thế sao? Minh Tích Nguyệt, bây giờ ngươi cũng đã lọt vào tay ta rồi."
Phải nói, mặt của Minh Tích Nguyệt mềm mịn trơn bóng, sờ còn thích hơn cả chất ngọc thượng hạng.
Đem đến cho người ta cảm giác muốn chà đạp.
Minh Tích Nguyệt cảm nhận được nhiệt độ ấm áp từ bàn tay đang nhéo mặt mình, cảm giác kì lạ lan truyền ra khắp cơ thể, mở mắt thoi thóp nhìn khoảng cách.
"Đừng nghịch, bỏ tay xuống."
Y cảm thấy khó hiểu, sao Sở Tinh Lan cứ luôn làm ra những chuyện gây hiểu lầm như thế, dù cùng là nam tử cũng ít ai thân mật đến mức sờ mặt nhau thế này.
"Không bỏ." Sở Tinh Lan cho rằng Minh Tích Nguyệt biết sợ rồi, sáp lại nói bên tai y: "Ai bảo ngươi chọc ta."
"Ấu trĩ." Hơi thở của Sở Tinh Lan tản ra phả xuống vùng tai của Minh Tích Nguyệt, rất nhanh vành tai đã nhiễm màu đỏ nhạt, giọng y khàn khàn, thấp giọng cảnh cáo: "Nếu còn không bỏ tay ra, ta hôn ngươi đấy."
Sở Tinh Lan lập tức buông tay, cách xa y ba bước, vô cùng bội phục Minh Tích Nguyệt: "Sao lại có loại người thế này, dám hôn một nam nhân khác để báo thù? !"
Da mặt cậu vẫn chưa đủ dày.
Thiên Diễn Tông nằm giữa khe nứt của Hồ Lô Sơn, bên trong ẩn chứa càn khôn, dù bên ngoài gió mưa bão bùng, phía trong trận pháp hộ sơn luôn là bầu trời xanh mây trắng, như một thế giới riêng biệt.
Thiên Diễn Tông không hổ là đại môn phái có tiếng, người đông nghìn nghịt, đều là những người đến bái phỏng danh sơn đại xuyên tìm kiếm cơ duyên tu tiên, chỉ có điều, khi bọn họ nhìn thấy khung cách trước mắt, ai nấy đều bắt đầu hoài nghi liệu mình có đến nhầm chỗ rồi không.
"Biển người đông đúc, thật không hổ danh là đại tông môn nổi tiếng, khắp nơi toàn là người, chỉ là khung cảnh không đúng lắm. Đây là Thiên Diễn Tông ư? Chắc không phải chúng ta đến nhầm chỗ đâu nhỉ."
Thiên Diễn Tông quả không hổ danh là một đại tông môn nổi tiếng, người đến đây đông như trẩy hội, đều là những người tìm kiếm cơ duyên tu tiên. Thế nhưng khi họ tận mắt chứng kiến khung cảnh trước mắt, ai nấy đều ngờ vực không biết mình có phải đến nhầm chỗ hay không.
Phong cách của Thiên Diễn Tông không giống như những đại tông môn tiên khí lượn lờ khác, trái lại tràn ngập một bầu không khí làng quê chân chất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!