"Sở Tinh Lan, nhận rõ vị trí của mình đi, ngươi chẳng có điểm nào hơn được Vũ Thư cả, cứ mãi đeo bám sư tôn mình, ta thật hối hận vì đã nhận ngươi làm đồ đệ."
Kèm theo giọng nói đầy châm biếm bên tai, cơn đau nhói ở bụng khiến ánh mắt Sở Tinh Lan hơi biến sắc, nhìn về phía người dùng tay móc kim đan của mình, sư tôn Trang Hạ tông chủ Lăng Tiêu Tông.
"Ngươi bản lĩnh kém cỏi, để mất kim đan lại còn vu khống cho Vũ Thư. Ta thật sự nhìn lầm ngươi rồi. Nể tình sư đồ bao năm qua, ta sẽ tha mạng cho ngươi."
Một bên làm chuyện tàn nhẫn, một bên đổ hết tội lỗi lên đầu Sở Tinh Lan, cứ như thể bản thân hoàn toàn vô tội.
Sở Tinh Lan vốn dĩ có dung mạo cực kỳ nổi bật. Dù trên người đầy máu, vẻ rực rỡ vẫn không che lấp được, khiến người khác không khỏi ngoái nhìn thêm vài lần.
Có một lỗ thủng xuyên qua đan điền của cậu, bàn tay trắng trẻo với khớp xương rõ ràng đang rút ra kim đan bên trong. Máu lập tức tuôn ra không ngừng.
Kim đan thượng phẩm, do cậu tu luyện suốt mấy trăm năm, bị người mà cậu tôn kính bao năm rút ra. Sở Tinh Lan nhìn Trang Hạ thủ đoạn tàn nhẫn, ánh mắt tràn đầy vẻ không dám tin, trái tim đau đớn không thôi.
"Sư tôn, vì cứu sư đệ mà người không màng đến bao năm tình nghĩa giữa chúng ta sao? Người có từng xem ta là đồ đệ không?"
Rõ ràng cùng ngày bái nhập môn phái, nhưng một người được xem là trân bảo, còn một người thì bị vứt bỏ như rác rưởi. Cậu chỉ là một kẻ đáng thương trong sự đối lập ấy.
Trang Hạ đáp: "Chưa từng."
Nếu không vì Thường Vũ Thư, với tư chất của Sở Tinh Lan, hắn sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới, chứ đừng nói là nhận làm đồ đệ.
Hiện tại cũng chính là thời điểm ra tay.
"Sư tôn đối xử tuyệt tình với ta như vậy, từ nay về sau tình nghĩa thầy trò đến đây chấm dứt." Sở Tinh Lan nhắm mắt lại, khẽ cười lạnh, tuyên bố đoạn tuyệt tình nghĩa thầy trò. Đôi mắt trong trẻo nhìn Trang Hạ như thể đã sớm đoán trước được điều này.
"Sư tôn, hắn chết ở đây, nếu để người khác biết, e rằng không tốt cho danh tiếng của người." Thường Vũ Thư nhìn cảnh sư đồ tương tàn, mắt không hề chớp, "Nếu ảnh hưởng đến thanh danh của sư tôn, vậy chính lỗi của Vũ Thư rồi."
Trong lòng hắn thầm vui sướng. Vậy là hắn không cần khổ luyện mà cũng có thể dễ dàng có được kim đan mà mình muốn.
"Sở sư huynh tức giận như vậy, liệu có làm sư tôn bị thương không?"
"Một kẻ phế nhân, có thể gây ra trò gì chứ. Không cần để tâm."
Trang Hạ quay đầu nhìn Sở Tinh Lan đang ôm bụng máu chảy không ngừng. Sắc mặt cậu tái nhợt đáng sợ, như thể sắp chết đến nơi.
Tại sao mình lại cảm thấy có chút không nỡ? Rõ ràng ban đầu nhặt Sở Tinh Lan về cũng chỉ vì kim đan của hắn.
Thường Vũ Thư thấy biểu cảm lưỡng lự của Trang Hạ, trong lòng lập tức khó chịu, cảnh giác liếc mắt cảnh cáo Sở Tinh Lan.
"Sư tôn, có phải người không khỏe không? Hay chúng ta trở về tông môn tìm y tu khám thử xem nhé?"
Tên này sắp chết rồi mà còn không chịu an phận. Sư tôn lại vì hắn mà dao động sao?
Không được! Nếu Sở Tinh Lan mất kim đan rồi quay về tông môn, với mối quan hệ như nước với lửa giữa hai người, hắn chắc chắn sẽ vạch trần âm mưu của họ. Đến lúc đó, mình sẽ bị vạn người chỉ trích, còn biết sống thế nào chứ?
Thà để hắn chết ở bãi tha ma trong bí cảnh hoang tàn này.
Tu sĩ mất kim đan chẳng khác gì phàm nhân chịu trọng thương. Trong bí cảnh này, làm sao hắn có cơ hội thoát thân đây?
Hắn chết trong bí cảnh, đó là kết cục tốt nhất đối với họ.
Sở Tinh Lan đã đắc tội với không ít người, bình thường cũng không giao hảo với ai, nên chẳng ai tình cờ đi qua cứu hắn.
Thường Vũ Thư giả vờ cơ thể không khỏe nhưng cố chịu đựng, khiến Trang Hạ chú ý.
"Đi thôi. Ta chưa từng nhận kẻ như vậy làm đồ đệ. Từ nay về sau hắn đã bị trục xuất khỏi sư môn."
Cuối cùng, vẫn vì lo lắng cho sức khỏe của Thường Vũ Thư, Trang Hạ vội vàng dẫn Thường Vũ Thư rời đi, bỏ lại Sở Tinh Lan trong bí cảnh hoang vắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!