4.
Ngồi lên xe của Lục Trạch Diễn, tôi mới phát hiện ghế sau chất đầy một túi lớn toàn đồ ăn vặt tôi thích, còn có mấy cốc trà sữa đều là khẩu vị năm xưa của tôi, không sai một chút nào.
Tôi nhìn đống đồ ấy, sống mũi lại cay.
Hóa ra bao nhiêu năm rồi… anh vẫn nhớ rõ sở thích của tôi.
"Anh… làm sao biết hôm nay tôi về nước?" Tôi nắm dây an toàn, hỏi nhỏ.
"Tô Hiểu nói."
Lục Trạch Diễn khởi động xe, giọng bình thản, "Cô ấy sớm đã bị tôi "thu phục". Không thì em nghĩ tin em về nước, sao tôi có thể biết ngay lập tức?"
Tôi: "……"
Được lắm Tô Hiểu! Dám bán đứng tôi!
"Đừng trách cô ấy," anh liếc tôi một cái, giọng nhàn nhạt, "cô ấy cũng vì em thôi. Biết năm năm nay em sống ở nước ngoài không vui, vẫn luôn khuyên em về, là em không chịu."
Tôi mím môi, không nói gì.
Đúng vậy, mỗi năm Tô Hiểu đều khuyên tôi quay về, nói rằng Lục Trạch Diễn vẫn chưa có bạn gái, vẫn luôn đợi tôi.
Nhưng tôi luôn cảm thấy mình không có mặt mũi quay lại, không dám đối diện với anh.
"Chuyện năm đó… xin lỗi."
Sau một hồi im lặng, tôi cuối cùng cũng mở miệng, giọng trầm xuống, "Tôi không nên bỏ đi không lời từ biệt, càng không nên nói những lời làm tổn thương anh."
Năm đó, bố mẹ tôi tìm đến anh, nói đủ điều khó nghe, nào là tôi ra nước ngoài để trèo cao, nào là anh không xứng với tôi, còn ép tôi phải chia tay.
Khi ấy tôi còn quá trẻ, vừa hoảng vừa sợ, lại bị bố mẹ lấy chuyện cắt đứt quan hệ ra uy h**p, nên mới nói ra những lời trái lòng, rồi bỏ chạy trong đêm.
Những năm này, không biết bao nhiêu lần tôi muốn liên lạc với anh, muốn giải thích nhưng lại sợ anh hận tôi, sợ anh đã có cuộc sống mới, sợ sự xuất hiện của mình sẽ quấy rầy anh.
"Tôi không trách em."
Giọng Lục Trạch Diễn dịu xuống, hoàn toàn khác với sự áp chế ở sân bay,
"Năm đó tôi đã biết, đó không phải ý em. Bố mẹ em đã tìm tôi, nói rõ tất cả."
Tôi đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc:
"Anh… biết từ lâu rồi? Vậy tại sao không tìm tôi?"
"Tôi có tìm."
Anh nhìn đường phía trước, giọng mang theo chút bất đắc dĩ,
"Em đổi hết phương thức liên lạc, chặn tất cả tài khoản của tôi, tôi không tìm được em."
"Tôi chỉ có thể nhờ Tô Hiểu để ý em… biết em học ở nước ngoài, biết em sợ tôi, không dám về nước."
Hóa ra năm năm này… anh vẫn luôn âm thầm dõi theo tôi, vẫn luôn đợi tôi.
Tôi đột nhiên bật khóc, nước mắt rơi lã chã xuống đầu gối:
"Vậy… tại sao anh lại dùng tin kết hôn giả để lừa tôi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!