Chương 2: (Vô Đề)

2.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay thủ đô, đã hơn tám giờ sáng.

Cửa khoang mở ra, tiếng thông báo bằng tiếng Trung quen thuộc vang lên. 

Không khí cũng mang theo mùi khói lửa thân quen. 

Tôi kích động đến đỏ mắt, kéo vali bước nhanh ra ngoài, lấy điện thoại gọi luôn cho Tô Hiểu.

"Hiểu Hiểu! Tớ hạ cánh rồi! Hu hu cuối cùng cũng về nước! Đồ Tây đúng là không dành cho con người, tớ phải ăn bù lại mới được!"

Tôi vừa đi vừa gào khóc, kích động đến nói năng lộn xộn:

"Bữa đầu tôm hùm cay, bữa hai lẩu, bữa ba bún ốc, còn phải uống trà sữa! Loại thêm đường gấp đôi!"

Đầu dây bên kia Tô Hiểu cười đáp:

"Được được được, chuẩn bị hết cho cậu, tớ sắp đến cửa ra rồi, đừng chạy lung tung!"

Tôi đang nói hăng, cổ tay đột nhiên bị một lực siết chặt.

Mạnh đến mức không thể chống cự.

Tôi chưa kịp phản ứng, điện thoại trong tay đã "choang" một tiếng rơi xuống đất. 

Màn hình vẫn sáng, giọng Tô Hiểu vẫn vang lên:

"Nguyễn Nguyễn? Sao thế?"

Tôi cứng đờ ngẩng đầu.

Đâm thẳng vào một đôi mắt sâu thẳm đen như mực

Người đàn ông đứng trước mặt tôi cao hơn tôi cả một cái đầu, mặc áo dạ đen cắt may tinh xảo, thân hình thẳng tắp, vai rộng eo thon. 

Ngũ quan thanh tú mà cao quý, đường nét xương đẹp đến mức gần như yêu nghiệt.

Ánh mắt lạnh lẽo ấy, không khác gì năm năm trước.

Chỉ là đã rút đi nét thiếu niên, thêm vài phần trầm ổn trưởng thành. 

Khí chất mạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Lục Trạch Diễn!

Đầu tôi "ong" một tiếng, trắng xóa hoàn toàn.

Sao lại là anh?

Không phải anh sắp kết hôn rồi sao?

Vì sao lại xuất hiện ở sân bay, còn chặn tôi lại?

Anh cúi mắt nhìn tôi, ánh nhìn khóa chặt, khóe môi hơi cong, giọng trầm mang theo chút trêu đùa, vang rõ giữa sân bay ồn ào:

"Lâu rồi không gặp, Ôn Nguyễn."

Dứt lời, anh hơi cúi xuống, một tay chống lên tường phía sau tôi, ép tôi vào giữa anh và bức tường, khungcảnh kinh điển trong phim. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!