Chương 1: (Vô Đề)

1.

Lục Trạch Diễn sắp kết hôn rồi.

Khi lướt thấy tin này, tôi đang ngồi trong căn phòng thuê ở Paris, gặm chiếc bánh mì baguette khô khốc đến nghẹn cổ.

Màn hình điện thoại bỗng bật lên tin nhắn trong nhóm bạn cấp ba. Lớp trưởng tag toàn bộ mọi người:

[Tin sốc! Nam thần năm đó của lớp mình - Lục Trạch Diễn - tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ với thiên kim tập đoàn họ Lâm! Liên hôn hào môn, hoành tráng hết mức!]

Trong nhóm lập tức nổ tung, tin nhắn dồn dập như bão:

[Trời ơi! Lục Trạch Diễn mà cũng kết hôn á? Chuyệntình của cậu ấy với Ôn Nguyễn năm đó đúng là tiếc nuối cả đời… cuối cùng vẫn BE rồi]

[Năm năm rồi, từ lúc Ôn Nguyễn ra nước ngoài là hai người cắt đứt liên lạc. Không ngờ cậu ấy quay đầu liên hôn với người khác]

[Cô Lâm cũng là tiểu thư danh môn, đứng cạnh Lục Trạch Diễn đúng là xứng đôi vừa lứa]

Tôi nhìn chằm chằm bốn chữ "Lục Trạch Diễn kết hôn" trên màn hình, chiếc bánh mì trong tay "bịch" một tiếng rơi xuống đất, nước mắt lập tức trào ra.

Không phải vì đau lòng.

Mà là… vui đến phát khóc!

Trời mới biết năm năm qua tôi sống ở nước ngoài nơm nớp thế nào. 

Ngày đó chia tay với Lục Trạch Diễn quá khó coi, tôi luôn cảm thấy mình có lỗi với anh. 

Đêm đó bỏ chạy ra nước ngoài, suốt năm năm không dám về nước.

Chỉ sợ vừa đặt chân xuống đã chạm mặt anh, xấu hổ đến mức muốn đào luôn cả căn hộ ba phòng hai sảnhmà chui xuống.

Càng sợ hơn là… bản thân không có tiền đồ, chỉ cần nhìn thấy anh là lại rung động, rồi đi vào vết xe đổ.

Nhưng bây giờ thì tốt rồi!

Anh sắp kết hôn!

Anh đã có vị hôn thê, sắp thành gia lập thất, chắc chắn từ lâu đã quên tôi, người yêu cũ này, tới tận chín tầng mây. 

Tôi về nước cũng chẳng còn lo gặp lại anh, mà nếu có gặp… người ta cũng đã kết hôn rồi, chẳng lẽ còn dây dưa với tôi?

Tôi kích động đến mức nhảy vòng vòng tại chỗ ba vòng, lau nước mắt xong liền điên cuồng thu dọn hành lý. 

Quần áo trong tủ bị tôi nhét hết vào vali, ngay cả mấy gói mì tôm tích trữ nửa năm cũng không nỡ bỏ, nhét kín một túi.

Đặt vé máy bay trong đêm, chọn luôn chuyến sớm nhất ngày hôm sau về nước. Thủ tục trả phòng cũng lười làm, chỉ nhắn cho chủ nhà một câu:

[Xin lỗi, tôi về nước rồi, tiền cọc không cần trả]

Khi bạn thân Tô Hiểu gọi video đến, tôi đang đứng trước gương thử chiếc váy định mặc khi về nước, cười ngây ngô như kẻ mất trí.

"Nguyễn Nguyễn, cậu điên rồi à? Nửa đêm không ngủ làm gì đấy?" 

Tô Hiểu dụi mắt, mặt đầy khó hiểu.

Tôi lắc lắc điện thoại trước ống kính, giọng kích động đến vỡ cả tông:

"Hiểu Hiểu! Tin cực lớn! Lục Trạch Diễn sắp kết hôn rồi! Tớ cuối cùng cũng có thể về nước! Ngày mai bay luôn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!