Chương 278: Ngoại truyện 22: Mặc Ngưng Sơ đấu với Nạp Lan Lân: Quà tặng tại rừng hoa đào (2)

Đúng rồi.

Ở thật lâu trước đó.

Nàng sống lại, làm một đứa bé mặt dày sống một năm, trong mấy năm lặn lộn ấy lại được mọi người thương yêu che chở, rốt cuộc đối với cái loại cơm tới há mồm đó, y như người làm biếng, cả ngày cảm thấy nhàm chán.

Vì vậy, khó nhịn được nói một câu với Tam ca Mặc Lưu Vân của mình, ra vẻ Đồng tiểu thư đi đâu là "trai đẹp tụ tập đầy đất", đứng dài từ đầu đến cuối Thường lục viện.

Thường lục viện lớn hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng, ở hoàng cung phía tây, lại còn có một vách tường ngăn ra, cho nên cũng không thể nhìn thấy ba ngàn hậu cung trong truyền thuyết. Có một đường nhỏ nối các nơi: đường nhỏ thông qua mười viện khác nhau, ở chỗ này có những người thầy giáo gì đó bị phân chia ra, cầm

- kỳ

- thư

- họa cùng với võ nghệ tài bắn cung, bình thường đây được xem là nơi học tập của con cháu các vị quan lớn, và các hoàng tử trong cung cũng đến đây học tập, chỉ là khác với những đứa trẻ bình thường, bọn họ được quyền lựa chọn những thầy giáo tốt nhất cho mình

Mặc Ngưng Sơ tràn đầy tò mò đi theo ca ca vào lớp nghe một hồi, đã chán đến chết, ngáp một cái, lại bị ông thấy giáo già chú ý, lặng lẽ chạy ra ngoài, lắc lắc hai cái bắp chân còn chưa nảy nở nhìn đông nhìn tây.

Trên đường nghe người khác trò chuyện, nói phía sau núi có hoa đào nở, nàng lập tức tìm xem có con đường nào thông ra sau núi hay không, mùa xuân cây lá rậm rạp, từng đóa… từng đóa hoa Tử Quy chập chờn trên con đường nhỏ, Mặc Ngưng Sơ quá nhỏ bé, những thứ thực vật tươi tốt và to lớn như thể để cho nàng nhìn giống như mình đang ở trong mê cung.

May mà cảm giác về phương hướng tìm đường của nàng khác tốt, đầu óc thông minh để cho nàng rất nhanh phân tích ra đâu là chỗ trồng hoa đào, ngước đầu làm bạn với những áng mây trắng như tuyết, chơi mô phỏng tìm bảo vật rất vui vẻ.

Mà cũng chính tại nơi đó, nàng có cuộc gặp gỡ kỳ tích với một thiếu niên xinh đẹp

Nàng chưa từng thấy hài tử nào xinh đẹp như vậy, hắn mặc chiếc áo mỏng màu tím, tóc đen mềm mại rủ xuống vai, da dẻ trắng trẻo, ánh sáng dịu dàng chiếu xuống, để cho hắn cả càng trở nên xuất thần.

Mà hiện tại Mặc Ngưng Sơ cũng nhớ không nổi, vì sao trong thời điểm đó nàng lại bị cái bé trai có vẻ mặt lạnh lẽo và thủ đoạn xấu xa này đả động (tường trình ở

Mà nàng nhớ, cái thời điểm đó, nàng hỏi người thiếu niên kia tên gì.

Thiếu niên kia nhìn nàng một cái, đôi mắt mềm mại cũng thay bằng đôi mắt dịu dàng: "Ta tên là Lân Xuyên."

************

Lân Xuyên, Lân Xuyên.

Mặc Ngưng Sơ giật mình đứng nguyên tại chỗ, quá khứ bị che giấu lên bỗng chốc bị đốt.

Nhưng bởi vì quá xa xưa, rất nhiều đoạn ngắn trở nên mơ hồ.....

Mặc Ngưng Sơ nhắm mắt lại, gắt gao đi tìm lại ký ức ngày đó.....

—— A, nàng nghĩ tới. Lúc người thiếu niên kia nói cho nàng biết tên, nàng còn hả hê đứng mức quên mình, nhảy lên rồi nhảy lên muốn chấm mút người thiếu niên xinh đẹp kia, lại không cẩn thận dậm lên một viên đá, đụng đầu vào cây hoa đào!

——trí nhớ dừng lại.

Bởi vì đầu nàng đụng vào thân cây, nên bị ca ca đi tới phát hiện ra. Sau đó về nhà, hôn mê ba ngày, còn khiến cho Liên Vân ca bị phạt, mà nàng cũng bị cấm túc một tháng.

Cơ thể tốt lên, cũng không thèm đem những gì ngày cũ để trong lòng, không chú ý.

Hôm nay đã rõ chân tướng.

Trên trán Mặc Ngưng Sơ chảy rất nhiều vạch đen, khó trách lần đầu tiên thấy Lân, hắn lại dùng ánh mắt chờ đợi rồi vội vàng nói cho nàng biết tên của hắn. Nếu như hắn biết, lúc ấy nàng ngã nhào là do mê muội sắc đẹp của hắn, thì cũng hơi mất thể diện à nha.

Sau lưng đột nhiên đưa tới một bàn tay, ôm nàng vào trong lòng, bên tai rơi xuống một hơi thở ấm áp: "Nàng ở đây ngẩn người làm gì đó?"

Mặc Ngưng chợt hoàn hồn, lại phát hiện không thấy bóng dáng của những đứa bé đang nhảy loạn đâu nữa. gió thổi hiu hiu, sau lưng chỉ còn có một lồng ngực rộng rãi, mang theo hương tình nồng đậm, vây quanh nàng.

Nàng giật mình, phản ứng kịp: "Bọn nhỏ đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!