Khi ông Minh đi ra ngoài thì trong phòng chỉ còn nó và Tina. Tina nói:
- Chị có bị ngốc ko? Tôi nói như vậy mà chị còn cứu tôi sao?
- Vì em là em gái chị mà!! Em có làm sao thì pame sẽ rất buồn đó.
- nó cười hiền nhìn Tina.
- Em gái? Chị làm như lúc nhỏ sao? Tôi đau chị cũng đau sao? Song sinh?
- Tina cười khẩy.
- Tina à... Chị luôn xem em là em gái của chị.
- nó nhìn Tina nói.
- Tùy chị.
- Tina thờ ơ.
Nó cuối đầu xuống nở nụ cười buồn. Vì sao Tina lại như thế chứ? Lúc nhỏ Tina rất thương mình cơ mà? Em làm sao vậy Tina? Chị luôn xem em là em gái mà!?
Hai người im lặng ko nói gì nữa mỗi người 1 suy nghĩ thì cánh cửa mở ra lần nữa, lần này là 1 người phụ nữ đi vào nói:
- Tina...
- Mẹ... mẹ...
- nó ngạc nhiên.
- Sao... sao... nó lại ở đây?
- người phụ nữ quay qua hỏi Tina.
- Mẹ! Linh Anh đã cứu con.
- Tina nói với giọng thờ ơ.
- Cái gì? Nó... nó cứu... cứu con??
- người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
- Vâng.
- Tina đáp.
- Sao... nó lại ở đây? Con gặp nó lúc nào? Sao con ko ẹ biết?
- mẹ Tina
-bà Phương vẫn chưa hết bàng hoàng.
- Về nhà con sẽ nói ẹ.
- Tina nói.
Nó rất vui khi được gặp mẹ nó. Mỗi đêm nó đều mơ thấy mẹ, lần này thì được gặp mẹ thật rồi!
Nó vui vẻ nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!