- Híhí... Nhi ơi...
- Kan nở nụ cười đểu rồi tiến đến giường nó, dơ tay ra tính cù lét thì....
- Linh Anh. - 1 giọng nói đàn ông vang lên làm cho cả bọn ngừng mọi hoạt động đang làm mà nhìn ra phía cửa.
- Ba...a..
- nó lấp bấp, mắt đã rưng rưng.
- Linh Anh ba nhớ con lắm.
- người đàn ông nói rồi tiến tới chỗ nó ôm nó vào lòng ( đây là ông Minh
- ba nuôi của nó và Tina )
- Hix... con cũng nhớ ba lắm...
- nó vòng tay ôm ông Minh.
- Ba ơi chị mới khoẻ lại mà! Có chuyện gì thì ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện cũng được.
- Tina từ ngoài cửa đi vào nói.
- Được được.
- ông Minh buông nó ra rồi quay sang tụi hắn hỏi
- Đây là...
- Tụi cháu là bạn của Mun.
- Sam lễ phép.
- À...
- Thôi, bác ở đây nói chuyện với Mun nhé! Tụi cháu có chút chuyện cần đi.
- Sam nói tiếp.
- Uk. Cháu đi đi.
- ông Minh cười hiền.
- Vâng.
- Sam nói rồi kéo tay tụi hắn ra khỏi phòng.
Trong phòng giờ chỉ còn ông Minh, nó và Tina. Ông Minh quay qua hỏi nó:
- 8 năm trước con đã đi đâu vậy? Lúc nào ba cũng cho người tìm con mà ko thấy. Con đã sống ở đâu?
- Con được pame anh Rian nhận nuôi.
- nó trả lời buồn.
- Rian... là ai?
- ông Minh hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!