- Nhưng sao?
- đồng thanh.
- Vì bệnh nhân bị chấn thương ở đầu nên có thể để lại di chứng.
- bác sĩ nói.
- Sao?
- đồng thanh tập 2 trừ hắn.
- Khi nào cô ấy tỉnh?
- hắn hỏi vì trong tình huống này chỉ có hắn là bình tĩnh nhất.
- Vết thương ở đầu nhỏ nên ngày mai có thể tỉnh.
- bác sĩ trả lời mà mồ hôi cứ thi nhau đổ vì trước mặt ông tàn là con ông cháu cha lở có nói sai gì thì chỉ có ra ngoài đường mà ở.
- Ko có việc gì vậy tôi đi trước.
-bác sĩ nói.
- Cảm ơn bác sĩ.
- đồng thanh.
- Ko có gì.
- bác sĩ nói rồi chuồng luôn, đứng đây tí nữa chắc chết vì đổ mồ hôi nhiều quá (tg hơi quá :))
Nói rồi cả bọn đi vào phòng bệnh. Nó nằm trên giường trên đầu có quấn 1 miếng băng gạt to (thông cảm nhé, tg ko biết diễn tả ntn). Bây giờ cả bọn mới nhớ tới nguyên nhân nó nằm ở đây vì nãy giờ lo lắng quá nên quên.
- Sao Mun lại bị như vậy?
- Sam hỏi câu hỏi mà cả bọn vẫn đang thắc mắc nãy giờ.
- Là... là... vì chị ấy đở tấm ván cho... tôi.
- Tina cúi mặt xuống lấp bấp trả lời cứ làm như là mình có lỗi lắm (đúng quá còn gì >__< nói sai sự thật ko)
- Tối rồi cô còn gặp Mun làm gì?
- Rian đưa ánh mắt tức giận hỏi.
- Em... em là... là chỉ muốn gặp... chị ấy... để nói chuyện thôi... pame em rất nhớ chị... ấy... ko ngờ... chị... ấy... lại... lại.
- Tina khóc nức nở (nước mắt cá sấu ý)
- Mẹ cô nhớ em tôi sao? Hừ... nực cười... chẳng phải lúc trước chính bà ta đã đuổi nó ra khỏi nhà sao? HẢ?
- Rian hét lên.
- Em... em... huhu...
- Tina khóc to hơn.
- Thôi anh. Đây là bệnh viện mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!