Chương 30: (Vô Đề)

Cốc... cốc... cốc

Hắn gõ cửa phòng nó nhưng ko thấy động tĩnh gì. Hắn gọi:

- Nhi em mở cửa cho tôi đi.

- Ko. - 1 lúc sau thì nó trả lời nhưng giọng nói vẫn còn giận dữ.

- Nhi ơi...

- hắn gọi tiếp.

- Anh đi đi.

- nó ngồi trong phòng ôm gấu bông nói vọng ra.

- Linh Nhi!! Em ko mở cửa là tôi tự vào đấy.

- hắn nói rồi mở cửa vào luôn, ko đợi nó trả lời.

- Anh...

- nó trừng mắt.

- Tôi nói rồi. Tại em ko mở cửa.

- hắn ngồi xuống cái ghế trong phòng nó rồi trả lời tỉnh bơ.

- Vậy anh lên đây làm gì?

- nó vẫn ngồi ôm con gấu bông trên giường rồi hỏi hắn.

- Xin lỗi em.

- hắn xin lỗi nó mà mặt thản nhiên chẳng có tí cảm xúc, đường đường là bang chủ của bang Leo lừng lẫy, nổi tiếng là lạnh lùng, tàn nhẫn, chưa xin lỗi ai bao giờ, mà giờ phải đi xin lỗi 1 con nhóc cũng coi là dt.

- Hả... anh... nói... gì?

- nó đơ ra trước câu xin lỗi của hắn.

- Tôi nói rồi. Nhận hay ko tùy em.

- hắn nói rồi đứng lên đi về phòng.

- Hở...

- nó vẫn đơ =.=

Khi hắn đi về phòng nó mới hiểu thì ra là hắn xin lỗi nó chuyện lúc nãy, rồi nó ngồi cười tủm tỉm như con điên (chẳg pk uống thuốc chưa =)).

Còn hắn thì về phòng bực bội vì cái tính ngu ngốc của nó, người ta đã hạ mình lên xin lỗi như vậy mà còn ko biết nữa.

******

Chiều đến Sam, Kan, Rian cũng đã học về, vết bỏng của nó cũng đã đở đỏ nên mọi người ko nhận ra.

- Chán quá... đi bar nha.

- Kan đề nghị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!