Hôm nay bọn nó được nghĩ học nên hắn nhận nhiệm vụ phải qua đón nó đến biệt thự. Hắn chạy xe đến biệt thự nhà nó, bác quản gia chạy ra mở cửa rồi chào hắn:
- Chào thiếu gia.
- Dạ. Linh Nhi dậy chưa bác.
- hắn hỏi khi vào nhà ko thấy nó đâu.
- Tiểu thư đang ở trên phòng, thiếu gia lên đi.
Bác quản gia nói xong thì hắn cũng đi lên phòng nó. Hắn gõ cửa ko nghe thấy nó trả lời, gõ cửa lần 2 ko trả lời, thế là hắn mở cửa vào luôn. Lúc này nó cũng từ phòng tắm đi ra, trên người chỉ quấn 1 cái khăn tắm, 4 mắt chạm nhau, mặt nó thoáng đỏ, nó lấp bấp:
- Sao... sao anh ở đây?
- Tôi lên gọi em xuống ăn sáng.
- hắn thản nhiên đáp nhưng thật ra tim đập trể 1 nhịp.
- Vậy... vậy anh xuống chờ em chút.
- mặt nó đã đỏ nay còn đỏ hơn.
- Uk.
- hắn nói rồi đóng cửa lại đi ra ngoài.
Mấy phút sau nó bước xuống nhà ăn sáng rồi mang vali lên xe hắn đến biệt thự.
Trong xe nó cứ quay qua nhìn hắn rồi lại nhìn cửa, hắn mắc cười với thái độ của nó rồi hỏi:
- Em có chuyện gì muốn nói sao?
- À...ờ... lúc nãy anh có thấy gì ko?
- nó đỏ mặt nhìn hắn hỏi.
- Thấy gì?
- hắn chọc nó
- Thì... thì...
- nó ấp úng
- Theo em nghĩ?
- hắn biết nó nghĩ gì nên hỏi lại
- Hả?? Vậy... vậy anh thấy hết rồi... rồi hả?
- nó tròn mắt nhìn hắn.
- Uk.
- hắn trả lời tỉnh bơ mà ko biết có 1 khuôn mặt đang mếu máo khóc ko ra tiếng.
- Huhu... giờ sao đây... sao anh ko nhắm mắt lại hả?... hixhix...
- nó khóc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!