Chương 16: (Vô Đề)

Ánh nắng buổi chiều nhẹ nhàng chiếu lên khuôn mặt trắng mịn của nó, nhưng trên trán nó đã đầy mồ hôi, miệng nó thì ko ngừng lẩm bẩm những câu nói:

- Ko... ko phải... mẹ ơi... đừng bỏ con

- Mun... Mun em sao vậy?

- hắn lo lắng lay tay nó

- MẸ ƠI...

- nó giật mình tỉnh dậy

- Mun em có sao ko?

- hắn lấy tay lâu nước mắt cho nó

- Ủa sao anh lại ở đây?

- nó nhìn cái áo khoác rồi nhìn hắn ngạc nhiên

- Em có sao ko? Tôi đưa em về

- hắn ko trả lời câu hỏi của nó.

- Em ko sao. Về thôi cũng trể rồi.

- nó cầm áo khoác của hắn rồi đứng lên đi về lớp.

Trên lớp ko còn một ai, nó vào bàn lấy cặp rồi đi xuống sân lấy xe. Hắn nãy giờ vẫn im lặng đi theo nó.

Ra đến xe nó quay lại mỉm cười rồi nói với hắn:

- Cảm ơn anh.

- Em thật ko sao chứ? Hay để tôi đưa em về?

- hắn thấy lo lắng khi để nó về 1 mình.

- Hi... ko sao thật mà. Em về đây.

- ko hiểu sao khi thấy hắn lo lắng cho nó nó cảm thấy có gì đó vui vui.

- Uk.

Nói rồi nó lên xe phóng thẳng về nhà. Hắn thấy nó về nên cũng lê xe về luôn.

Tại biệt thự số 11

-biệt thự của hắn, Sam, Rian, Kan:

Hắn vừa bước vào nhà thì đã bị Sam kéo vào ghế sofa ngồi xuống trong 6 con mắt khám xét của 3 người (chuẩn bị tra tấn lỗ tai đấy ạ), hắn vẫn bình thản ngồi xuống vắt chân lên nói:

- Chuyện gì?

- Lúc sáng anh đi với Mun hở?

- Sam

- Uk

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!