Chương 14: (Vô Đề)

*Reng... reng... reng*

Tiếng chuông ra chơi vang lên, Sam chạy sang chỗ nó nói:

- Xuống căntin nha Mun.

- Bạn xuống trước đi, mình có việc.

- nó từ chối

Nó nói xong rồi chạy đi luôn ko để nhỏ trả lời. Sam định quay qua rủ hắn thì cũng ko thấy hắn đâu luôn. Đành kéo 2 anh kia xuống vậy.

Tại sân thượng:

Nó lên thì đã thấy 1 cô gái đứng đó, nó cười nhẹ rồi đi lại phía đó. Hắn thì đã đứng ở 1 chỗ trong góc ko cho nó thấy.

- Linh Anh tại sao chị lại ở đây?

- cô gái kia thấy nó lên thì quay lại hỏi.

Hắn đứng ở 1 góc suy nghĩ "Linh Anh là ai? Ở đây chỉ có 2 người, ko lẽ là nó? mà thôi nghe tiếp đã".

- Lam Anh à, lâu ngày ko gặp, em và pame vẫn khoẻ chứ?

- nó xúc động nhìn đứa em mình sau 8 năm ko gặp.

- Chúng tôi vẫn khoẻ. Còn nữa chị lấy tư cách gì mà gọi tôi là Lam Anh tôi là Tina, nghe rõ chưa?

- Lam Anh hét lên.

- Em... em là Tina sao?

- nó ngạc nhiên

- Đúng. Tôi hỏi lại: Tại sao chị lại ở đây?

- Tina hỏi mà ánh mắt giận dữ.

- Chị... chị...

- nó ngập ngừng

- Chị trả lời đi? Tại sao hả?

- Tina hét

- 8 năm trước khi chị bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, lúc đó chị buồn lắm, trời lại mưa to, chị ko biết đi đâu, chị đã ngất rồi mọi người đưa chị vào cô nhi viện sau đó có người đến nhận nuôi chị.

- nó nói mà giọng nghẹn nghẹn.

Hắn lại ngạc nhiên "Vậy có nghĩa là nó ko phải là em ruột của thằng Rian sao? Còn Tina là em nó sao? Sao rối quá vậy trời?"

- Chị nhớ em lắm Tina à...

- nó đã ko kìm được nước mắt.

- Hừ chị ko cần giả tạo trước mặt tôi đâu.

- Tina nhếch mép khinh bỉ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!