Chương 7: Trịnh Tuyết Vy

Sáng hôm sau, nó dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà ( chăm gớm chắc hôm nay trời mưa to), chuẩn bị xong nó gõ cửa từng phòng

Tại bàn ăn

'' Trời mấy nhiêu đâu là ai làm vậy?'' nhỏ ngạc nhiên hỏi

'' Tao đấy sao có ngon không?'' nó tự hào nói khi nhỏ gắp một miếng thịt bít tết

Nhỏ cho vô miệng và hiện giờ không phải ngạc nhiên nữa mà là shock toàn tập, con bạn trời đánh của mình tự nhiên hôm nay giời đi vắng hay sao mà hôm nay dậy nấu ăn cho cả bọn thế này

'' Có thật là mày làm không?'' nhỏ hỏi lại cho chắc

'' Tôi không tin đâu à nha'' hắn

'' Cô mà cũng biết nấu ăn sao chuyện lạ Việt Nam'' anh thêm vào

'' Đúng là lại tôi tưởng cô chỉ biết ăn thôi chứ?'' cậu cũng phải giật mình

Và một số lời chất vấn nó, nó hiện giờ rất tức giận vì người ta đã cất công nấu cho rồi không ăn thì tôi, không chịu được nữa nó hét lên:

'' YA, KHÔNG ĂN THÌ THÔI KHÔNG CẦN PHẢI NÓI THẾ ĐÂU TÔI TỰ TUYỆT MẤY NGƯỜI HUHUHUHUHU'' nó vừa nói vừa khóc làm cả đám đứng như trời chồng xong nó chạy một mạch lên phòng. Khi nó đi khỏi hắn lo lắng nói:

'' Này cô ta ở trên đấy một mình được chứ''

Biết tính của nó nhỏ nói:

'' Không sao đâu chút xíu nó đói quá tự khắc xuống thôi, tôi hiểu tính nó nhất mà''

Nghe nhỏ nói như thế thì hắn cũng yên tâm và cả bọn đứng bên bàn ăn thực lực và không quên phần nó

Trong phòng, nó khóc và cảm thấy rất buồn vì chuyện lúc nãy, đang ngồi thì tự nhiên chuông điện thoại nó reo lên:

'' Xin chào bạn thân'' đầu dây bên kia nói

Nó nghe giọng nói này rất rất quen liền nhìn lên màn hình ghi '' Vy'' thì nó không khóc nữa vui mừng nó

'' Ya con kia sao mấy ngày nay mày không gọi điện cho tao''

Tuyết giật mình vì tiếng hét của nó trong điện thoại nói:

'' Hihihihi xin lỗi bạn hiền nha, tại nhiều việc quá mà mày cũng thế mà trách gì tao''

Nó nghe nói vậy cũng đúng ( quá đúng ý chứ) liền chữa cháy:

'' Thứ lỗi coi như huề nha, mày gọi điện cho tao có việc gì đấy''

'' Hôm nay tao sẽ ày một sự bất ngờ chờ đi by nha'' nói sau Vy cúp máy.

Nó cũng không ngạc nhiên lắm vì lúc nào cũng thế thô và nó cũng biết bất ngờ mà Vy muốn cho nó là gì

dưới nhà-------------------------------------

Chờ mãi mà không thấy nó xuống bốn anh chị liền lo lắng đặc biệt là hắn ( tg; cũng biết lo lắng cơ đấy, hắn: thì sao '' đỏ mặt'')

Không chờ đợi gì nữa, bốn anh chị liền đi đến phòng nó, đang đi mở cửa thì nó đã ra ngoài và trên mình khoác chiếc đồng phục của trường. Nhỏ thấy nó không sao thì:

'' Xin lỗi mày nha tại tụi tao bất ngờ quá thôi''

Tưởng nó sẽ mắng té tác ai ngờ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!